Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2399 lượt.
mũi, đương nhiên giá cả cũng không hề rẻ chút nào. Thôi Kiện còn gọi một chai sa kê, mùi rượu lại cũng thơm nức mũi.
Thư Sướng ngồi xuống, quả thực là được chiều mà sợ, "Thế này thì tốn kém quá thầy ạ!"
Thôi Kiện thở dài, giơ chén rượu nhỏ bằng gốm tráng men trắng lên, hai người chạm chén một chút nhưng Thư Sướng không uống, "Có phải thầy mới được thưởng không?"
"Cái con bé này, nhất định phải có việc mới đi uống rượu được à? Đừng nói chuyện nữa, uống đi, rượu này không nặng, không sao đâu". Thôi Kiện đẩy tay cô đưa chén rượu của cô đến bên miệng.
Thư Sướng ngửa đầu uống hết, sau đó cau mày, nhăn mũi. Cô không quen uống rượu sa kê, vội vàng gắp một miếng thịt để làm dịu cảm giác cay rát trong miệng.
Thấy cô như vậy, Thôi Kiện bật cười ha ha.
"Đã hơn mười năm tôi không cảm cúm, lần này cảm lạnh phải nằm cả tuần, toàn thân như lột một lớp da. Ôi, lần này ốm cũng không biết anh trai cô gặp chuyện bất ngờ, vì vậy còn không gọi điện thoại được cho cô, mong cô đừng trách!" Thôi Kiện gắp mấy miếng đuôi bò cho Thư Sướng.
"Sao lại trách thầy được, em biết thầy có việc mà. Ơ, thầy nghe ai nói mà biết anh trai em gặp chuyện vậy?"
Khóe miệng Thôi Kiện hơi giật giật mất tự nhiên.
"Là Tạ Lâm nói với thầy à?"
"Đừng nhắc tới người đàn bà ai cũng có thể làm chồng đó trước mặt tôi". Thôi Kiện nghiến răng nghiến lợi hừ một tiếng, "Không có cô ta, tôi vẫn sống rất thoải mái, không, còn thoải mái hơn cả trước kia. Tìm đại một người phụ nữ nào cũng đều tốt hơn cô ta cả trăm lần, ngàn lần".
Đang nói, đột nhiên Thôi Kiện vỗ ngực, "Đàn ông bốn mươi vẫn là một đóa hoa, phụ nữ bốn mươi đã là hoa tàn, là bã đậu. Suốt ngày bợ đỡ mấy lão già, mê hoặc bọn nhóc con không hiểu chuyện, cả đời này cô ta cũng không thể tìm được người đàn ông nào tốt hơn tôi. Mẹ nó, đúng là bực mình!"
Ông ta cầm chén rượu lên uống cạn, lại rót đầy một chén, lại ngửa cổ uống cạn.
Thư Sướng im lặng nhìn Thôi Kiện, trong lòng sư phụ thật sự vẫn có Tạ Lâm, nếu không cần gì phải nặng lời như thế?
Năm đó sư phụ cũng là một hạt giống si tình, không biết cơn mưa nào đã làm hạt giống này úng chết?
"Uống rượu, ăn thịt, đừng nhắc đến người phụ nữ làm người ta ăn uống mất ngon đó nữa. Thư Sướng, cô nói xem tôi là một người thế nào?"
"Thầy rất tốt, kinh nghiệm làm việc phong phú, tính tình phúc hậu, sống hòa đồng với các đồng nghiệp".
“Trong giấc mơ của cô gái nào cũng có một con ngựa trắng, nhưng khi mở mắt ra lại phát hiện cả thế giới đều toàn lừa xám. Sau khi chán nản cũng chỉ có thể chọn tạm một con lừa khỏe mạnh trong đàn lừa. Sư phụ cô chính là loại lừa này, đói không chết, khổ không chết, có nhà cửa, có xe hơi. Nhưng lừa cũng có ước mơ đúng không?"
Thư Sướng gật đầu.
"Cho nên không được kết hôn chỉ vì kết hôn, muốn kết hôn phải tìm một người mình thích". Uống hết nửa chai sa kê, Thôi Kiện bắt đầu nói nhiều, vẻ mặt rất phấn chấn nhưng lời nói lại không rõ ràng lắm.
Thư Sướng ăn thịt bò, cảm thấy hình như hôm nay sư phụ có chuyện kích động gì đó.
"Thư Sướng, lời này cô cũng phải nhớ kĩ: Đừng quá thực tế đến mức đánh mất chính mình để thỏa mãn ham muốn cá nhân. Cô cho tôi biết ấn tượng của cô đối với Tổng biên tập như thế nào?"
Thư Sướng sửng sốt, suýt nữa bị sặc nước miếng.
"Tổng biên tập nghiêm khắc có thừa, mềm mỏng không đủ, có năng lực, có sức hấp dẫn". Cô trả lời rất đúng trọng tâm.
Thôi Kiện cười hê hê mấy tiếng, "Đúng, đây chính là phong độ của lãnh đạo, chỉ có thể tán thưởng, không được đam mê. Thư Sướng, để có ngày hôm nay cô cũng phải rất vất vả. Tôi còn nhớ khi cô vừa theo tôi, đúng là ngốc thật, ngay cả viết tốc kí đơn giản cũng không biết, câu hỏi nào cũng rất trẻ con. Nhưng bây giờ ai dám nói cô ngốc? Cho nên nhất định phải giữ được chính mình, không được chỉ nghỉ đến cái trước mắt. Chỉ cần vài năm nữa là cô có thể vượt xa sư phụ".
Thư Sướng mở to mắt nhìn sư phụ, cô không rõ trọng điểm vấn đề Thôi Kiện nêu ra là gì.
Thôi Kiện tặc lưỡi, "Nhất định bắt sư phụ phải nói toạc ra à? Sau này không được quá gần gũi với Tổng biên tập".
Thư Sướng càng không hiểu, khoảng cách giữa cô và Bùi Địch Văn đã thay đổi sao?
“Hoa Đông buổi chiều chỉ là một điểm dừng chân tạm thời của Tổng biên tập, anh ta không thuộc về Tân Giang. Thế giới của anh ta rất lớn, lớn đến mức chúng ta không thể tưởng tượng được. Thư Sướng, ngàn vạn lần đừng làm chuyện điên rồ, bởi vì người bị thương sẽ là chính cô".
"Rốt cục ý thầy là gì? Thế giới của Tổng biên tập Bùi có quan hệ gì đến em à?" Thư Sướng không nhịn được chất vấn.
Thôi Kiện xua tay, "Tốt nhất là không có quan hệ gì, cô cứ làm phóng viên, anh ta cứ làm... Ôi, cô đúng là ngốc thật, uống rượu đi!"
"A", Thư Sướng mấp máy môi, càng nghĩ cô càng không yên tâm, "Thưa thầy, có phải trong tòa soạn có người nói gì về em không?"
"Không có", Thôi Kiện lắc đầu liên tục, "Tôi... Đây là một lời nhắc nhở hữu nghị từ góc độ của một người thầy".
Thư Sướng chớp chớp mắt, hình như mình cũng không có gì để nói. Ngước mắt lên thấy Thôi Kiện đã đỏ bừng mặ