Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342387
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2387 lượt.
người đặt thứ anh cần trước mặt. Như vậy mà anh còn kêu bất công, thế thì những người khác như bọn em treo cổ tự sát quách cho xong".
Bùi Địch Văn bật cười, "Trong mắt em công bằng chính là những thứ này?"
"Một bộ phận", ánh mắt Thư Sướng trở nên ảm đạm, còn có, mình cho người ta chân thành, người ta trả lại mình lừa dối, những lời này nói ra sẽ chỉ làm Bùi Địch Văn giễu cợt. Đối với một người đàn ông như anh, hết thảy đều nằm trong khống chế, bao gồm cả tình cảm.
"Thư Sướng, thực ra trời cao rất thiên vị em, em may mắn hơn bất kì ai khác". Anh cúi người xuống nhìn vào mắt cô.
Cô chăm chú nhìn những đốm ánh sáng trong đôi mắt đen của anh, mình không nghe nhầm chứ?
"Quả thật em không chỉ ngốc vừa vừa". Bùi Địch Văn mỉm cười, ngón tay thon dài chạm vào mũi cô, "Đến phòng khách xem TV, anh sắp xếp hành lí xong sẽ đưa em về".
"Em có thể tự bắt taxi..."
"Em ngốc đến mức không có thuốc chữa rồi". Bùi Địch Văn cười khẽ, đẩy cô vào phòng khách, bật TV cho cô còn mình thì xách va li hành lí vào phòng ngủ.
Thư Sướng nào có tâm tư xem TV, trong đầu cô vẫn nghĩ đến lời của Bùi Địch Văn.
Bóng đêm ngoài cửa sổ càng ngày càng đậm, không biết mưa nhỏ đã bắt đầu tí tách từ khi nào. Gió đêm mang theo hơi lạnh thổi vào trong phòng, Thư Sướng rùng mình một cái, cuộn tròn nằm xuống sofa.
Bỗng nhiên cơn buồn ngủ ập đến, cô sực nhớ đã lâu lắm mình không ngủ, mí mắt càng ngày càng nặng trĩu.
"Thư Sướng..." Bùi Địch Văn từ phòng ngủ đi ra, thấy màn hình TV vẫn đang sáng. Trên sofa, Thư Sướng đã ngủ rồi. Đầu cô gối lên lưng ghế sofa, bím tóc đuôi ngựa tung ra che khuất gương mặt, thân thể cuộn tròn như một con nhộng.
Anh nhẹ nhàng tắt TV, tắt công tắc đèn trong phòng khách chỉ để lại một ngọn đèn tường yếu ớt, đưa tay giúp cô gạt những sợi tóc trên mặt ra phía sau tai.
"Thần Thần, đừng nghịch!" Trong mơ cô vẫn cảm thấy sự ấm áp trên bàn tay anh, cô cong môi thầm thì.
Anh lập tức sững lại.
Anh chưa từng thấy cô ngây thơ như thế bao giờ.
Bàn tay anh vẫn để yên trên mặt cô.
Anh hết sức thận trọng cúi xuống sát mặt cô quan sát tỉ mỉ.
Ánh sáng của ngọn đèn tường cũng đủ để thấy rõ gương mặt cô, lông mi rất dài, cánh mũi mỏng manh, đôi môi ướt át, quầng mắt màu xanh, lông mày hơi nhíu lại.
"Cô bé ngốc ngếch, rốt cục trong lòng em chồng chất bao nhiêu tâm tư?" Anh thì thầm, áp sát vào khẽ chạm môi lên môi cô, sau đó rời ra rất nhanh.
Cô cử động nhưng vẫn không tỉnh lại, giấc ngủ trầm lắng.
Nụ cười bên khóe miệng anh trở nên rõ ràng hơn.
Có những người chúng ta không thể nói rõ họ tốt ở điểm nào, nhưng bất kì ai khác cũng không thể thay thế được.
Sau cơn mưa trời lại sáng, lại thấy mây trắng trời xanh, ánh nắng chan hòa. Chiếc Continental Flying Spur màu xám điềm đạm chạy trong dòng xe cộ, Thư Sướng nhìn ra ngoài cửa sổ xe, không có dũng khí nhìn Bùi Địch Văn.
Lại mất mặt một lần nữa, đúng là không còn mặt mũi nào gặp lại phụ lão Giang Đông .
Không ngờ cô lại ngủ trên sofa trong phòng khách nhà anh, lại còn ngủ ngon một đêm. Buổi sáng thức dậy, đầu tóc bù xù, anh lại dẫn cô đi rửa mặt, sau đó ngồi vào bàn ăn, ăn bánh mì anh nướng, ăn trứng gà anh rán.
May mà điện thoại di động của Bùi Địch Văn không ngừng đổ chuông, anh không chú ý tới vẻ khó xử và xấu hổ trên mặt cô. Anh vừa ra nước ngoài mấy ngày, công việc trong tòa soạn chất đống như núi, một đám lãnh đạo cấp phòng không đợi được đến lúc anh tới tòa soạn mà sáng sớm đã gọi điện thoại xin chỉ thị.
Công việc lương cao cũng không phải dễ làm. Nhìn anh kẹp điện thoại di động bên cổ tranh thủ uống sữa ăn trứng, Thư Sướng rất thông cảm đánh giá như vậy.
Cuối cùng cô mua ba quả cà chua, hai quả dưa chuột, bước thấp bước cao đi ra khỏi chợ. Nhìn thấy có một người bán bánh rán kiểu Sơn Đông ven đường, có rất nhiều người xúm vào mua, cô cũng chen vào mua một chiếc.
Đi bộ về nhà, mở cổng ra, đột nhiên cô nhìn thấy Dương Phàm từ trong phòng khách chạy ra.
Anh ta mặc áo phông màu đen cực bụi, quần jean bó chặt, đầu gối mài trắng bệch, gấu quần có tua rua, nhìn tràn đầy sức sống như sắp sửa đi dã ngoại.
"Xướng Xướng, em đi chợ à?" Nhìn thấy chiếc túi trên tay cô, anh ta kinh ngạc trợn tròn mắt.
Người này đúng là chưa đâm đầu vào tường thì còn chưa từ bỏ ý định, Thư Sướng nghiến răng nghiến lợi liếc vào trong nhà, không thấy Vu Phân và Thư Tổ Khang, cô yên lòng.
"Bố mẹ tôi đâu?"
"Em không gặp bố mẹ à? Bố mẹ đi chợ mua rau rồi, nói trưa nay sẽ ăn cà tím kẹp thịt".
Thư Sướng nhíu mày, cà tím kẹp thịt cũng là một trong những món Dương Phàm thích, dùng đầu gối để nghĩ cũng đoán ra hôm nay bố mẹ cô phải chiêu đãi Dương Phàm.
"Tại sao anh không đi làm?"
Cô tức giận hỏi.
"Hôm nay anh xin nghỉ để ở nhà với em. Em cũng ở nhà lâu lắm rồi, chúng ta đến công viên nước chơi nhé! Nếu không thì chúng ta đến đảo giữa sông, anh có người bạn làm việc ở đó". Dương Phàm nhiệt tình nhìn cô.
"Hôm nay anh không cần đi làm à, vậy tốt, chúng t