Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342400
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2400 lượt.
phải chậm hiểu, còn rất hài hước nữa chứ không phải loại đàn ông khô khan giả vờ đứng đắn. Tóm lại là em đã nhận định anh ấy chính là chân mệnh thiên tử của em".
Thư Sướng gật đầu với cô ta, định nói gì đó nhưng lại thôi.
"Thư tỷ..." Đàm Tiểu Khả lắc lắc tay cô làm nũng, "Chị có thể gọi điện cho anh ấy giúp em hay không, em lo anh ấy bị ốm, nếu không thì cũng có chuyện bất ngờ gì đó!"
"Anh ta không nghe điện thoại của cô thì làm sao lại nghe điện thoại của tôi được?" Thư Sướng lắc đầu lực bất tòng tâm, có lẽ Dương Phàm cũng cần vài ngày để gặm nhấm sự vui mừng sau khi giành lại được tự do.
"Chị gọi điện đến văn phòng anh ấy! Anh ấy nói với em rằng anh ấy là một công chức, còn là cán bộ gì đó nữa cơ!"
"Thực ra tôi và anh ta rất ít liên lạc với nhau". Thư Sướng cười cười xin lỗi, trong lòng tràn ngập bi thương.
"Nhưng Tân Giang cũng không lớn, chị chưa đi họp lớp họp trường gì với anh ấy à?"
"Tôi... Sư phụ tôi đang gọi". Thư Sướng đứng dậy như được đại xá đi đến chỗ Thôi Kiện, sau lưng như bị gai đâm.
Không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa, vì sao sau khi li hôn mình vẫn phải chịu đựng sự quấy nhiễu như vậy?
Thôi Kiện đang ngồi cùng một đám phóng viên thâm niên, nhìn thấy Thư Sướng, ông ta tỏ ra hơi lúng túng.
Đến phần chọn nội dung viết bài tháng tới, đây chính là lãnh địa của các phóng viên lớn, phóng viên lớn đương nhiên phải được phân chia các sự vụ quan trọng, còn phóng viên nhỏ chuyên viết tin vặt vãnh thì chỉ có nước đứng sang một bên.
Thư Sướng thuộc về loại phóng viên nhỏ trong số các phóng viên lớn, vì vậy cũng có một ghế trong lãnh địa.
"Cô Thư, đến lượt cô phát biểu đấy!" Phóng viên chủ chốt của mảng tin tức xã hội mỉm cười nói với cô.
"Gần đây tôi có viết một bài báo về một cảnh sát thi hành án cặp bồ với người yêu cũ rồi bắn chết chồng tình nhân, sau khi viết xong tôi tràn đầy cảm xúc, muốn viết một loạt bài về các vụ phạm tội liên quan đến hôn nhân. Mặc dù trong xã hội hiện nay li hôn đã trở thành một chuyện rất đơn giản nhưng vì dính dáng đến các vấn đề phân chia tài sản và nuôi dưỡng con cái nên vẫn có rất nhiều người đi lên con đường phạm tội. Tôi đã tìm được không ít trường hợp ở trên mạng, có một số..." Thư Sướng cầm tập tài liệu, nói rất thong thả.
"Lần trước cô Thư viết loạt bài về quan chức cấp cao sa ngã và đã xuất bản thành sách, đề tài lần này cũng rất hấp dẫn, có thể khiến một số người đã bước lên rìa tội lỗi tỉnh táo lại, tôi tán thành".
"Suy cho cùng thì tâm tư phụ nữ bao giờ cũng tinh tế, có thể khai thác được những vấn đề mà chúng tôi thường xem nhẹ. Cô Thư, nếu loạt bài này lại được xuất bản thì cô sẽ lập kỉ lục trong tòa soạn báo chúng ta, sau này rất khó bị phá vỡ".
"Sau này nói không chừng cô Thư có thể trở thành một tác giả rất nổi tiếng như Kha Vân Lộ, Lưu Tâm Vũ đấy!"
...
Mọi người vui vẻ mồm năm miệng mười, cố gắng thể hiện sự cơ trí, sâu sắc, hài hước, rộng lượng của mình. Thực ra có người nào trong lòng không cảm thấy ghen tị, Thư Sướng mới bao nhiêu tuổi, nếu sau lưng không có Bùi Địch Văn nâng đỡ thì có thể thành công dễ dàng như vậy sao?
Tuy nhiên phóng viên là người chịu trách nhiệm đưa tin một cách chân thực chứ không phải người viết tiểu thuyết best seller, quá coi trọng việc xuất bản cũng không phải chuyện tốt.
Hội nghị thường lệ kết thúc trong bầu không khí vui vẻ, Thư Sướng thu dọn tài liệu, lặng lẽ liếc Đàm Tiểu Khả, cô ta cũng đang nhìn về phía này, vẻ mặt sốt ruột như có chuyện cần nói.
Cô vội vàng lách qua đám người chen ra ngoài từ cửa sau.
"Thư Sướng!" Một người nhẹ nhàng vỗ vai cô.
Thư Sướng quay đầu lại, Bùi Địch Văn mỉm cười, "Vừa rồi anh ở bên ngoài dự thính hội nghị thường lệ, em đưa các tài liệu liên quan đến chủ đề lựa chọn cho anh xem một chút".
Qua vai Bùi Địch Văn, Thư Sướng nhìn thấy Đàm Tiểu Khả cong môi đi đến thang máy với vẻ rất không cam lòng, còn vừa đi vừa ngoái đầu lại.
Các phóng viên khác cung kính gật đầu chào Bùi Địch Văn, chỉ chốc lát toàn bộ mọi người đã đi hết.
Trên hành lang tầng hai mươi chỉ còn lại Thư Sướng và Bùi Địch Văn.
Không gian yên tĩnh đến mức Thư Sướng có thể nghe thấy tiếng thở của mình rất rõ ràng, cô nín thở trầm ngâm cúi đầu, xoa xoa tay, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Anh không đồng ý với chủ đề này". Bùi Địch Văn đọc xong tài liệu, ngẩng đầu lên, "Bây giờ tỉ lệ li hôn mỗi năm một cao, các trường hợp cưới vội bỏ sớm nhiều vô số kể, những trường hợp em tìm được chỉ là một bộ phận cực nhỏ, không có ý nghĩa đại diện gì. Hơn nữa những chuyện như vậy thường xuyên được đăng trên các tạp chí phụ nữ, chẳng hạn như tờ Tri âm. Hoa Đông buổi chiều không phù hợp với những bài báo lá cải kiểu này, đồng thời cũng không có nhu cầu đối với những tin tức như thế này. Trên mạng có bao nhiêu tiểu thuyết tình cảm do các tác giả nữ viết còn thú vị hơn nhiều".
Vốn Thư Sướng còn tràn đầy tự tin, những lời của Bùi Địch Văn giống như một thùng nước đá hắt tới khiến cô lạnh buốt từ đầu đến chân. Nhưng cô lại không thể không thừa nhận anh nói cực kì c