Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.
hính xác, có điều tại sao không thể nói mềm mỏng một chút, vòng vo một chút? Anh nói thẳng như vậy khiến cô rất khó xuống nước, mặt cô hết trắng lại đỏ, môi cô in hằn dấu răng, không khỏi sinh ra một chút giận hờn với Bùi Địch Văn nhưng lại không dám phát hỏa nên đành phải nhẫn nhịn đến mức đỏ bừng mặt.
"Em đã có một khởi đầu tốt, vì vậy những bước tiếp theo càng phải cẩn thận. Bây giờ em cứ tập trung làm công việc của một phóng viên pháp trị, viết tốt từng bài báo một là được".
"Vâng!"
Bùi Địch Văn gập chiếc cặp tài liệu lại, đưa mắt đánh giá Thư Sướng, quả nhiên lời nói thật bao giờ cũng khó nghe, cô bé này lại không vui rồi.
"Giận rồi à?" Khóe môi anh tạo thành một độ cong dễ coi.
"Sao em có thể giận Tổng biên tập được!"
"Nghe giọng nói đã thấy bất thiện rồi, Bùi Địch Văn cười thành tiếng, "Được rồi, thái độ của anh không tốt, buổi tối dẫn em ra ngoài chơi coi như xin lỗi em".
"Em không giận mà".
"Không giận thì càng tốt, vậy em dẫn anh ra ngoài chơi".
"Em... Buổi tối em còn có việc khác". Thư Sướng vẫn còn ấm ức.
"Với ai? Cảnh sát Mục à?"
"Không phải, là... Tạ Lâm". Đúng là nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến ngay, đúng lúc này điện thoại di động của Thư Sướng đổ chuông, trên màn hình chính là đại danh của Tạ Lâm.
"Anh xem, chị ấy gọi điện đến giục rồi này!" Thư Sướng bấm phím từ chối cuộc gọi, trong lòng quả thực mừng rỡ như điên.
Bùi Địch Văn gật đầu, lạnh lùng hỏi, "Hai người hẹn nhau đi ăn trưa à?"
Thư Sướng ngẩn ra, quay đầu lại nhìn mặt trời rực rỡ bên ngoài, cười cười ngượng ngùng, "Chị ấy... Tính chị ấy hay sốt ruột, chỉ sợ em không giữ lời, bình thường buổi trưa đã bắt đầu giục bữa tối rồi".
"Vậy à, thì ra anh còn thật sự không hiểu nhân viên của mình, anh vẫn cho rằng cô ấy là một người lề mề".
Thư Sướng gượng cười ha ha, "Người nào cũng có hai mặt cả".
"Thế em còn mặt nào nữa mà anh không thấy?"
Trước mặt anh, cô hoàn toàn không có thể diện gì cả, có lẽ thể diện đã mất sạch từ tám trăm năm trước rồi, "Trong mắt anh, em chỉ như một đứa trẻ con trần trụi". Cô thở dài tự giễu, nói xong mới cảm thấy lời này không phù hợp lắm, cô vội vã sửa lại, "Ý của em là về mặt tư tưởng, trước mặt anh em không giấu được gì cả".
"Thế còn một mặt nữa? Anh vẫn không thấy". Bùi Địch Văn đưa tay cằm, tiếc nuối tặc lưỡi.
"Tổng biên tập Bùi..." Thư Sướng xấu hổ đỏ bừng mặt.
"Ha ha", Bùi Địch Văn cao giọng cười to, "Hôm nay buông tha cho em vậy. Thế này nhé, em với Tạ Lâm đi ăn tối, sau khi ăn xong thì anh dẫn em đến nơi khác chơi".
"Em... có việc thật", Thư Sướng cảm thấy hôm nay rõ ràng Tổng biên tập không có ý định nhân nhượng.
"Nếu em muốn nhìn thấy mẫu mã của Khúc bi ca hoàng hôn thì không được đến muộn". Bùi Địch Văn đưa tay vuốt mái tóc ngắn của cô, hơi nheo mắt lại, "Kiểu tóc này rất hợp với em, anh thích".
Anh xoay người một cách tao nhã rồi bước từng bước lên cầu thang.
Thư Sướng đứng sững người, một hồi lâu sau mới trở lại bình thường, trong lòng oán thầm anh vài câu theo thói quen rồi mới gọi điện cho Tạ Lâm.
Tạ Lâm hẹn Thư Sướng đi ăn tối thật.
"Có mấy khách hàng quảng cáo thường qua lại và một khách hàng lớn mới liên hệ, chị chủ trì, em đến đỡ rượu giúp chị. Đúng rồi, có một khách hàng mới rất trẻ, rất đẹp trai, không phải em vẫn muốn tìm một người có tiền để tự bán mình à, để chị làm mối cho hai người".
"Chị muốn chết à? Em không đi". Thư Sướng vừa vào thang máy vừa từ chối.
"Em không đi thì nhớ đừng hối hận! Nói với em nhé, anh chàng đẹp trai này không giống cái gã mặt người chết ở tầng trên đâu, người ta vừa nhã nhặn vừa khiêm tốn, công ty anh ta đã lên sàn rồi mà vẫn rất lễ độ lịch thiệp với mọi người. Chị nhờ anh ta lôi kéo quảng cáo giúp mà anh ta lập tức nhận lời ngay".
Thư Sướng rùng mình, nếu có thiết bị thì chắc sẽ có thể đo được một dòng điện chạy qua mỗi sợi tóc cô.
"Công ty đó là?"
"Công ty bất động sản Trí Viễn, đã nghe nói bao giờ chưa? Tổng giám đốc của họ tên là Ninh Trí, oa, đúng là tuấn tú lịch thiệp, nếu không nghĩ đến em thì chị đã ra tay từ lâu rồi".
Đâu chỉ nghe nói mà còn nghe quá nhiều ấy chứ, Thư Sướng cười nhẹ, "Được rồi, vậy tối chị em mình gặp nhau!" Nếu không đi thì thật có lỗi với vị Tổng giám đốc có tần suất xuất hiện cực cao này!
Để tránh mặt Đàm Tiểu Khả, cả buổi chiều Thư Sướng chỉ ở trong phòng tư liệu, điện thoại cũng chuyển sang chế độ rung. Tạ Lâm hẹn gặp nhau lúc bảy giờ, bây giờ đi thì hơi sớm, mà bố mẹ đã đến Hải Nam du lịch nên về nhà cũng chỉ có một mình.
Đột nhiên Thư Sướng cảm thấy mình như một cái cây phiêu bạt, không biết nên cắm rễ ở nơi nào.
Khi tức giận phụ nữ thích đi dạo phố, lúc vui vẻ phụ nữ vẫn thích đi dạo phố. Bây giờ thời tiết đã chuyển sang thu, lục hết tủ áo cũng chỉ thấy vài chiếc áo gió, Thư Sướng nghĩ có lẽ nên đến bách hóa Thái Bình Dương xem mấy quầy hàng quen có quần áo thu kiểu mới hay không, phải mua mấy chiếc để an ủi tâm tình mệt mỏi của mình mới được.
Nghĩ là phải làm