XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2682 lượt.

trời sao, nghe nói sau khi chết mỗi người lương thiện sẽ hóa thành một ngôi sao đi theo người thân. Thần Thần rất lương thiện, nhất định sẽ trở thành một ngôi sao rất sáng. Cô tìm kiếm, tầm mắt dần dần bị một lớp hơi nóng che khuất. Bây giờ cô rất nhớ Thần Thần, cô có rất nhiều rất nhiều chuyện muốn nói với Thần Thần, muốn được anh nắm tay cô đặt lên ngực anh rồi nói với cô: Xướng Xướng đừng sợ, Thần Thần sẽ bảo vệ em!
Hai mắt đau nhức, những vì sao xa xôi vô hạn, cô từ từ cúi đầu, mở cửa xe, cố bình tĩnh lại một một hồi lâu rồi mới lấy điện thoại ra, "Tổng biên tập Bùi, anh ở đâu?" Cô lấy một viên kẹo Alpenliebe từ trong túi xách ra cho vào miệng.






Cái gọi là đến nơi khác chơi của Bùi Địch Văn thì ra là ngồi chơi mạt chược trong quán rượu.
Thư Sướng đẩy cửa ra, một hồi lâu không thể hình dung được người đàn ông đang thành thạo xếp bài, đánh bài này chính là Bùi Địch Văn vẫn ăn trên ngồi trước.
"Ngồi đi!" Bùi Địch Văn kéo ghế đặt ở bên cạnh chỗ ngồi của mình, ánh mắt thoáng nhìn Thư Sướng đang không ngừng nhai kẹo, "Buổi tối ăn nhiều kẹo quá sẽ sâu răng đấy".
Thư Sướng đỏ mặt ngồi xuống.
Mấy người đàn ông ngồi cùng cũng thuộc loại không phú thì quý, tuổi tác cũng na ná như Bùi Địch Văn, trong lúc nói chuyện thường xem lẫn vài câu tiếng Anh.
"Em... không biết..." Thư Sướng sững sờ.
"Học công trình còn có thể làm phóng viên mà làm phóng viên còn sợ không học được mạt chược à?" Bùi Địch Văn ấn cô ngồi xuống vị trí của mình rồi cúi đầu nói, "Thua thì anh trả tiền, thắng thì cho em mua kẹo sữa. Anh đang thắng khá nhiều, em cứ chơi thoải mái đi".
Mặt Thư Sướng nhăn nhó như đưa đám, nhìn một xấp nhân dân tệ trong ngăn kéo hé mở một nửa, cô nghĩ rằng số tiền này sẽ bay theo gió rất nhanh.
Bùi Địch Văn cầm điện thoại di động đi ra cửa.
Thư Sướng cố gắng ngồi xuống, cô chỉ biết mạt chược có ba chất văn - sách - vạn, có tài phao, khung xanh khung đỏ, có ù suông, ù phình, tui tui.
Vừa xếp bài xong, đang chuẩn bị mở bài thì người đàn ông mắt hoa đào đứng lên duỗi lưng một cái, "Uống mấy chén đi!"
Hai người khác gật đầu.
Người đàn ông lấy bốn cái li và một chai rượu vang ra, Thư Sướng nhìn nhãn chai rượu: Château Lafite.
Người đàn ông rót cho mỗi người nửa li rồi tự mình cũng cầm li rượu lên nhấm nháp.
Thư Sướng rất tự biết mình nên không động đến rượu.
"Sao em không uống?" Người đàn ông nhìn cô thắc mắc.
"Lát nữa em còn phải lái xe". Thư Sướng cười cười.
"Không sao, rượu này nhẹ lắm. Đây là rượu Địch Văn phải nhờ mãi mới mua được đấy, rượu ngon số một trên thế giới, Lafite, có tiền muốn mua cũng rất khó. Em đã xem phim \'Long phượng đấu\' do Lưu Đức Hoa và Trịnh Tú Văn đóng chưa? Chai rượu họ ăn trộm chính là một chai Lafite giá trị xa xỉ. Theo Địch Văn thì em phải học được cách phẩm rượu!"
Thư Sướng chen vào, "Em không theo anh ấy".
Ba người đàn ông liếc nhau rồi cùng cười ha ha, "Đúng là người làm tin tức, rất nhạy cảm với câu chữ".
"Không phải nhạy cảm mà là có những vấn đề phải nói rõ ràng". Thư Sướng nổi cáu mà không biết vì sao, giọng nói trở nên lạnh lùng, điều này khiến ba người đàn ông càng thấy hứng thú.
"Thực ra nghề viết lách cũng na ná như làm nghề thoát y vũ bên ngoài, công việc đều là phô diễn, chỉ có điều một bên là phô diễn tư tưởng, còn một bên là phô diễn thân thể. Có thể nói loại phô diễn này cao quý hơn loại phô diễn khác không? Tuy nhiên khi phô diễn tư tưởng, người viết lách không bao giờ phô diễn toàn bộ mà dùng các biện pháp tường thuật, tỉ dụ, so sánh, tập trung học thức bao nhiêu năm của bản thân để phô diễn bằng nhiều cách khác nhau, tóm lại là rất vòng vo".
Thư Sướng ngẩng đầu trả lời từng chữ từng câu, "Viết tin tức viết lách nhưng xuất phát từ sự thật, trình bày một việc rõ ràng là được, người phát biểu quan điểm là độc giả, không cần vòng vo một chút nào cả".
Người đàn ông mắt hoa đào cười cợt, "Cho nên anh mới nói Địch Văn quá kém, ngay cả một cô bé mà cũng không giải quyết được".
"Đây không phải chuyện giải quyết được hay không giải quyết được, anh ấy là Tổng biên tập của em, em rất tôn trọng anh ấy".
"Chỉ tôn trọng thôi? Không có một chút thầm mến nào à?" Người đàn ông mắt hoa đào cười rất đẹp.
"Thế giới của anh ấy và của em là hai thế giới hoàn toàn bất đồng, em lại không phải tiểu nữ sinh ngốc nghếch thích chơi trò thầm yêu trộm nhớ". Thư Sướng nhướng mày nói rất rõ ràng, cô thấy người đàn ông mắt hoa đào vẫn nhìn ra bên ngoài.
Cô quay đầu lại, không biết Bùi Địch Văn đã đứng ngoài cửa bao lâu rồi.
Người đàn ông mắt hoa đào cười ha ha, "Địch Văn, thấy đau lòng chưa?"
Bùi Địch Văn đi vào như không có việc gì, anh vỗ vỗ vai Thư Sướng, cầm li rượu trước mặt cô lên uống một hơi cạn sạch, "Chúng ta tiếp tục!"
Thư Sướng xấu hổ nóng bừng mặt, không biết Bùi Địch Văn nghe được bao nhiêu. Cô làm bộ đi lấy hoa quả nhưng hai tai đỏ bừng vẫn bán đứng cô.
Bốn người lại chơi thêm mấy ván, Bùi Địch Văn chơi rất đỏ, cả mấy ván đều là an