Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342409

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2409 lượt.

h thắng, người đàn ông mắt hoa đào thua cực thảm, anh ta cười khổ rút cả ngăn kéo ra đưa cho Bùi Địch Văn.
Thư Sướng nhìn bọn họ, cô không tiện xin phép về trước nhưng lại không thấy Bùi Địch Văn để quyển Khúc bi ca hoàng hôn in thử ở đâu, đành phải ngồi thấp thỏm như ngồi bàn chông, ăn hết cả đĩa hoa quả, vào nhà vệ sinh mấy lần.
Mười một giờ tối, cuối cùng mấy người cũng đứng dậy ầm ĩ rủ nhau đi ăn đêm. Bùi Địch Văn nói ngày mai phải họp sớm nên tối nay không thức khuya được, mấy người tan cuộc ai về nhà nấy.
Thư Sướng thận trọng đứng bên cạnh chiếc Chery của mình định chờ Bùi Địch Văn đi trước rồi mới lên xe.
"Anh uống rượu, em đưa anh về!" Bùi Địch Văn không thèm nhìn chiếc Continental Flying Spur mà mở cửa xe Thư Sướng, ngồi vào, thắt dây an toàn rồi nhắm mắt lại.
Thư Sướng sờ sờ mũi rồi ngoan ngoãn lên xe, lo lắng lái xe lên đường.
Đến ngã tư gần Khế Viên, đột nhiên Bùi Địch Văn nói, "Anh hơi chóng mặt, ra bờ sông hóng gió đi!"
"Bờ sông nào?" Thư Sướng hỏi hết sức thận trọng.
"Nếu anh nói muốn đến cầu vượt sông thì em có từ chối không?" Bùi Địch Văn dịu dàng nhìn cô.
Thư Sướng cười cười cam chịu, đánh tay lái quay xe ra khỏi nội thành chạy tới cầu vượt sông.
Xe vừa đến cầu thì nghe thấy tiếng còi hơi rất dài, đây là tín hiệu xuất phát của chuyến phà đêm cách đó không xa. Nhìn qua cửa sổ xe, Thư Sướng thấy một chiếc phà chậm rãi rời bến đi ra giữa sông trong bóng đêm.
Mặc dù cầu vượt sông đã thông xe hơn nửa năm nhưng vẫn có rất nhiều xe cộ quen đi phà, ngành giao thông thành phố Tân Giang cũng không hạ lệnh xóa bến phà nên dần dần bến phà này trở thành một phong cảnh hoài cựu bên bờ sông.
"Dừng xe". Xe chạy lên cầu, Bùi Địch Văn đột nhiên ngồi thẳng dậy.
Thư Sướng cho rằng anh muốn nôn nên vội vàng tấp xe vào lề rồi tìm nước và khăn giấy.
Bùi Địch Văn mở cửa xe đi thẳng đến thành cầu, gió đêm thổi vù vù bên tai, nước sông dưới cầu cuồn cuộn chảy về đông như thiên binh vạn mã.
Thư Sướng bất an đứng phía sau anh, hai chân run run không khống chế được.
Lúc này trên cầu đã rất ít xe cộ, thỉnh thoảng mới có một chiếc xe chạy qua chỗ họ.
"Hỏng xe à?" Một chiếc xe tải chở hàng dừng lại bên cạnh họ, người tài xế nhiệt tình hỏi.
Thư Sướng quay lại lắc đầu, "Không".
"Hai vợ chồng cãi nhau à? Có chuyện gì mà không thể giải quyết được mà phải đến đây giận dỗi, đừng nghĩ quẩn! Đàn ông phải bao dung một chút, về nhà đóng cửa bảo nhau là xong thôi mà!"
"Chúng tôi không phải... Ơ..."
Bùi Địch Văn đột nhiên quay người lại đưa tay kéo Thư Sướng, "Cảm ơn, chúng tôi chỉ lên đây tản bộ thôi".
"A, chơi trò lãng mạn à? Thế mà không nói sớm!" Tài xế mỉm cười hiểu ý rồi bấm còi nghênh ngang đi mất.
"Tổng biên tập Bùi, chúng ta về thôi". Thư Sướng cố gắng làm cho chính mình không tỏ ra bối rối rồi cười nói với Bùi Địch Văn.
"Thư Sướng, rốt cục thế giới của em là kiểu gì? Có gì bất đồng với thế giới của anh?" Anh không trả lời cô mà nhìn cô với vẻ quái dị.
"Anh... anh là Tổng biên tập..." Thư Sướng bị vẻ mặt của anh làm sợ đến mức lắp bắp, cô quay đầu nhìn nước sông cuồn cuộn, co quắp nghiêng người về phía trước, gần như cả người lọt thỏm trong lòng anh.
"Tiếp tục!" Bùi Địch Văn nhìn cô khuyến khích.
Cô trợn mắt, nhờ ánh trăng cô nhìn thấy hàng lông mi dày đặc của anh khẽ chớp chớp, những sợi lông mi phản chiếu ánh sáng lấp lánh như được phết mật.
"Em sẽ làm một phóng viên tốt, không để anh... thất vọng..." Cô nói như học thuộc lòng, sợ đến mức trong đầu trống rỗng.
"Thượng Đế..." Bùi Địch Văn nhắm mắt lại, "Câu tiếp theo câu này của anh là gì?"
"…Thư Sướng, anh rất coi trọng em ". Cô gần như không biết phải suy xét thế nào nên đành phải đi theo suy nghĩ của anh.
"Thì ra em vẫn nhớ". Anh cười nhẹ một tiếng, đưa tay kéo cô vào lòng, bắt đầu hôn cô trước khi cô kịp phản ứng lại.
Môi anh khẽ chạm lên môi cô rồi lập tức trùm lên, cuồng nhiệt như lửa, từ từ xâm nhập. Cô né tránh về phía sau theo bản năng nhưng một tay anh ôm eo cô, một tay nâng đầu cô lên, không hề có ý để cô tránh né.
Từ một mớ hỗn độn trong đầu Thư Sướng nhảy ra một từ: Hoang đường! Điên rồi, lại có chuyện gì xảy ra thế này? Mình và Bùi Địch Văn lại hôn nhau, hiện tượng này giải thích thế nào? Loạn tình sau cơn say? Mê tình trong bóng đêm? Lấy hôn báo ân?
Cô hoàn toàn không có cơ hội phân tích rõ ràng, nụ hôn của Bùi Địch Văn càng ngày càng cuồng nhiệt, anh mút lưỡi cô, cuốn lưỡi cô, vội vàng như thể anh đã nhẫn nhịn quá lâu, đã chờ đợi rất lâu rồi.
Hai luồng ánh đèn ô tô từ xa chạy tới, ánh đèn chiếu vào người họ, có người hạ cửa kính xe huýt sáo với họ, đồng thời còn bấm còi liên tục.
Thư Sướng bừng tỉnh, vội vàng đẩy vai anh, tìm cách thoát khỏi vòng tay anh.
Bùi Địch Văn lưu luyến rời khỏi môi cô nhưng vẫn ôm chặt lấy cô. Cô áp sát ngực anh, nghe thấy tim anh cũng đập dồn dập giống như mình.
"Nhìn thấy không, ánh trăng trên trời, nước chảy dưới cầu, mặt đất chúng ta đứng, thậm chí cả hơi thở của chúng ta cũng giống nhau, rõ ràng chúng ta ở trong cù