Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342689
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2689 lượt.
tiền. Trải qua chuyện với Dương Phàm, cô biết người đàn ông thật sự có thể làm bạn cả đời không nhất định phải đẹp trai, không nhất định giỏi kiếm tiền, nhưng người đó nhất định phải cho cô cảm giác an toàn, phải đáng để cô tin cậy.
Bùi Địch Văn, một ngọn núi cao nhìn lên là rơi mũ.
Tự rửa tội một lượt từ đầu đến chân, cuối cùng Thư Sướng rút ra kết luận: Từ ngày mai phải an phận thủ thường làm một phóng viên nhỏ, cách Bùi Địch Văn càng xa càng tốt.
Sáng hôm sau, Bùi Địch Văn tới đón Thư Sướng với tinh thần phấn chấn. Cổng nhà đóng chặt, thảo dược trong vườn vươn cành lá chào anh trong nắng sớm ban mai, những chùm nho dưới giàn chín mọng như mã não.
Anh hơi chau mày gọi điện thoại cho Thư Sướng.
"Sáng nay em có hẹn phỏng vấn luật sư Triệu ở văn phòng luật sư Thành Tín, anh ấy nói sáng nay phải đến tòa đột xuất nên phải phóng vấn sớm hơn". Giọng Thư Sướng nghe có vẻ rất bình tĩnh.
"Đã ăn sáng chưa?" Bùi Địch Văn dịu dàng hỏi.
"Ăn rồi. Tổng biên tập Bùi, anh cứ để xe em ở bãi đỗ xe của quán rượu, phỏng vấn xong em sẽ bắt taxi đến lấy".
Thư Sướng đeo túi đồ nghề phỏng vấn bắt xe buýt đến quán rượu lấy xe, nếu là trước kia thì cô nhất định sẽ ngoan ngoãn gọi điện thoại báo cáo với Bùi Địch Văn, còn bây giờ, Thư Sướng nhún vai lái xe ra khỏi cổng quán rượu đi thẳng đến siêu thị.
Thời tiết vẫn còn ấm, Vu Phân nấu ăn bao giờ cũng vừa đủ, không hề có dự trữ.
Sáng sớm hôm nay Thư Sướng đã ăn gói mì ăn liền cuối cùng trong nhà và phát hiện thùng gạo cũng đã hết sạch.
Thư Sướng xách một chiếc giỏ mua hàng rất to, mua bánh mì, sữa, trứng gà, khăn giấy, mấy túi sủi cảo. Lúc đi qua khu bàn thịt và hải sản, Thư Sướng nuốt nước miếng thở dài rồi xoay người đi đến khu bán hoa quả mua một túi táo to, trước khi tính tiền lại quay lại lấy thêm một bao gạo.
Tháng trước chuyên mục cuộc sống của tờ Hoa Đông buổi chiều đã bóc trần rất nhiều quán ăn nhỏ dùng dầu ăn vớt từ cống ngầm, còn đăng kèm một loạt ảnh. Sau khi đọc bài báo đó, Thư Sướng lập tức chùn bước trước những cửa hàng ăn vặt vừa ngon vừa rẻ trước kia vẫn được ưu ái. Còn việc đến nhà hàng lớn thì ví tiền của cô không cho phép, hơn nữa đi ăn một mình cũng không có gì hay ho.
Vì vậy Thư Sướng quyết định tự mình nấu cơm.
Mặc dù tay nghề nấu ăn của cô không ra gì nhưng nấu một nồi cơm và hấp mấy quả trứng gà thì vẫn làm được. Thật sự phải cảm ơn vị tổ tiên nào đó đã phát minh ra món trứng hấp, món này vừa không có dầu mỡ, vừa có dinh dưỡng, hơn nữa còn không phải hao tâm tốn sức.
Bưng bát cơm nóng hổi ngồi bên bàn ăn, ăn trứng hấp vừa trắng vừa mềm, Thư Sướng cảm thấy cuộc sống một mình cũng không tồi chút nào.
Ăn cơm xong, cô rất chăm chỉ rửa sạch nồi niêu bát đũa, lại quét một lượt trong nhà ngoài sân thật sạch sẽ, còn tưới nước cho các loại thảo dược trong vườn.
Lúc dọn dẹp đến phòng Thư Thần, Thư Sướng chợt cảm thấy buồn man mác. Tất cả mọi thứ trong phòng Thư Thần vẫn để nguyên như trước khi anh ra đi, Vu Phân không nỡ vào dọn dẹp. Thư Sướng chỉ lau sạch bụi bặm trên bàn, thay ga trải giường, quét qua nền nhà, ngoài ra không di chuyển bất cứ thứ gì.
Làm như vậy dường như sẽ cảm thấy Thư Thần chỉ ra ngoài chơi như bình thường, một lát nữa anh sẽ về phòng.
Làm việc mệt mỏi, Thư Sướng đổ người xuống giường ngủ một mạch đến ba giờ chiều. Tỉnh dậy rửa mặt xong, cô ngồi vào bàn làm việc bắt đầu viết bài.
Bùi Địch Văn lại gọi điện thoại tới hỏi cô phỏng vấn thế nào.
"Chắc buổi tối sẽ viết bài xong, ngày mai chỉnh sửa lại để ngày kia lên báo".
Bùi Địch Văn ờ một tiếng, cô nghe thấy tiếng Mạc Tiếu trong điện thoại, anh liền gác máy.
Cái nghề phóng viên này đúng là không tồi, mặc dù rất đau đầu, hao tâm tốn sức, thường xuyên đi công tác bên ngoài nhưng lại không cần ngồi cả ngày ở văn phòng, muốn tìm cách lười nhác hay tránh mặt một người nào đó sẽ cực kì dễ dàng.
Bây giờ người cô phải tránh mặt không chỉ có Bùi Địch Văn, cô cũng rất không muốn nhìn thấy Đàm Tiểu Khả.
Đến gần tối Thư Sướng đã viết xong. Cô khóa cửa, lái xe đến cung thể thao đánh cầu lông, đến lúc mệt nhoài mới về nhà. Không hề buồn ngủ, cô lục tìm những bộ phim mình thích mấy năm gần đây rồi xem lại một lượt.
Cô cũng xem bóng rổ, nhưng khi mỗi trận đấu bắt đầu cô đều tự coi mình là thành viên của một đội, đội còn lại sẽ trở thành kẻ thù. Đội của mình thua, cô sẽ chửi mắng, đội mình thắng cô sẽ vung tay hoan hô, có vẻ không khác người điên là mấy.
Hôm sau cô đến nghĩa trang, trên đường dừng lại mua hai chậu hoa cúc vàng tới đặt ở trước bia mộ Thần Thần. Trên bia mộ, Thần Thần vẫn cười ngây ngô, hai mắt gần như nhắm tịt.
Thư Sướng nhẹ nhàng vuốt ve bia mộ, "Thần Thần, dậy thôi! Hôm nay có một giải bóng rổ hữu nghị ở cung thể thao, em dẫn anh đi xem, mua kem cho anh, mua hoa quả anh thích ăn".
Thần Thần không trả lời mà vẫn cười ngờ ngệch.
Cứ thế cô ở bên ngoài đủ ba ngày, nhất định không bước một bước vào tòa soạn báo. Bùi Địch Văn không gọi điện nữa, Đàm T