pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342420

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2420 lượt.

iểu Khả cũng không quấy rầy cô, cuộc sống của cô rất thanh tĩnh. Có điều trứng gà hấp có ngon đến mấy thì ăn nhiều cũng sẽ chán, Thư Sướng không chịu nổi nữa, quyết định gọi điện thoại cho Thắng Nam để đến nhà cô ăn chực. Món thịt hầm hạt dẻ bố Thắng Nam nấu cực ngon.
Nông trường mới tiếp nhận một nhóm phạm nhân, Thắng Nam bận đến mức có đi qua cửa cũng không vào nhà được.
Thư Sướng sờ sờ mũi, mua một túi cam đến nông trường thăm Thắng Nam, nhân tiện đến nhà ăn của nông trường thăm hỏi cái dạ dày của mình.
Lúa sớm ở nông trường đã chín, mấy hôm nay đang vào vụ gặt, phía bên kia lúa muộn mới vừa trổ bông xanh mướt.
Giữa biển lúa vàng rực thấp thoáng những chiếc đầu trọc lốc, các phạm nhân liên tục lau mồ hôi, vung liềm gặt lúa, không ai dám liếc nhìn các quản giáo súng ống sẵn sàng đứng trên bờ mà chỉ cắm cúi vào công việc.
"Bây giờ là thời đại cơ giới hóa nông nghiệp rồi mà, sao vẫn phải dùng đến sức người ồ ạt thế?" Thư Sướng hỏi An Dương đang đứng bên cạnh.
Thắng Nam đã bị chính trị viên của đại đội gọi đi hỏi chút việc.
An Dương liếc Thư Sướng, "Những người này tới đây là để lao động cải tạo. Trong lao động, bọn họ mới nhận thức được cuộc đời, nâng cao được giác ngộ".
"Cậu cho rằng sau khi ra khỏi đây bọn họ sẽ thay da đổi thịt?"
"Ít nhất những ngày ở đây cũng là một thể nghiệm cuộc đời rất tốt đối với bọn họ. Đã tới một lần thì ai cũng tuyệt đối không muốn trở lại lần thứ hai".
"Nghe cậu nói có vẻ như rất hiểu bọn họ. Thực ra tôi cảm thấy ở đây cũng rất tốt, có người nấu cơm, có người sắp xếp công việc, không cần nghĩ ngợi bất cứ thứ gì, mệt thì ngủ, dậy thì làm, rất đơn giản".
"Chị có muốn như bọn họ không?"
"Tôi đang tính xem có nên đi cướp ngân hàng gì đó hay không, tiêu hết tiền rồi vào đây mấy năm cho thanh tĩnh cũng là một ý kiến hay". Thư Sướng đáp.
An Dương cười, "Chỉ có người đứng ngoài cánh cổng nông trường này mới nói được những câu thở ngắn than dài như thế".
Trên bờ ruộng, một quản giáo thổi còi, tất cả phạm nhân lập tức xếp thành đội ngũ chỉnh tề đi về. Nhà ăn đã mang cơm trưa tới, ba thùng gỗ lớn, một thùng đựng cơm, một thùng khoai tây hầm thịt ba chỉ, một thùng canh mướp trứng gà.
Mỗi phạm nhân được phát một cái bát to, bên dưới đựng cơm, bên trên là thịt và canh. Các phạm nhân ngồi giữa ruộng phùng mang trợn má ăn cơm, không ai ngẩng đầu lên.
Thư Sướng đứng nhìn mà không nhịn được nuốt nước miếng.
"Cảm thấy như bọn họ đang ăn những món ngon nhất trên đời". Cô thở dài nói.
An Dương nhếch mép cười, "Đừng thấy bây giờ bọn họ ngoan như mèo con mà nhầm, thực ra tất cả đều là ngọa hổ tàng long, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt. Sau khi ra ngoài không biết bọn họ sẽ lại gây dựng trời đất của mình kiểu gì!"
"Nơi này cũng là một nhà trường mang tính tổng hợp". Thư Sướng ngẩng đầu lên nhìn thấy Thắng Nam đang chào chính trị viên rồi đi về phía này, gương mặt lành lạnh.
"An Dương, cậu học tâm lí học, có phân tích được vì sao đại đội trưởng Mục của bọn cậu lại rầu rĩ thế kia không?"
An Dương nhướng mày đưa cho Thư Sướng một chai nước khoáng rồi khẽ ngâm nga: "Tình sao tình quá đậm sâu, đã sầu trên mắt lại đau trong lòng".
"Phụt..." Thư Sướng vừa uống một ngụm nước, lập tức phun hết lên người An Dương.
"Xin lỗi, tôi không cố ý, tôi... chỉ vì cậu dùng những từ ngữ mềm mại như vậy đối với Thắng Nam khiến tôi không chịu nổi".
An Dương nhún vai, nhẹ nhàng lau những chỗ ướt trên người, "Tôi nói sai à?"
Thư Sướng ngẩn ra, thật sự cảm thấy bội phục chàng trai mới bước chân ra khỏi cổng trường này. Quả thật mặc dù ngoài miệng không nói nhưng trong lòng Thắng Nam vẫn chưa thể quên được cái chết của Lục Minh.
Người luôn luôn lạnh lùng đã không động lòng thì thôi, một khi động lòng là khắc cốt ghi tâm.
"Thế cậu có cách nào khuyên bảo cô ấy không?" Cô nghiêng đầu hỏi.
"Nói chuyện vui vẻ thế!" Thắng Nam chạy tới trước mặt hai người, chớp chớp mắt nhìn vẻ mặt kì lạ của Thư Sướng và An Dương.
"An Dương đang đọc thơ Đường cho tớ nghe". Thư Sướng cười nói.
Khuôn mặt đen sạm của An Dương cứng đờ, cậu ta mất tự nhiên quay đầu sang bên cạnh.
Thắng Nam nhìn An Dương, "Thơ Đường gì?"
"Nơi nào không có hoa thơm, sao yêu mãi một cọng rơm làm gì!"
"Có bài thơ Đường này à?"
Thư Sướng nghiêm túc trả lời, "Có chứ, trong bản in lậu".
"Ờ, được đấy. Bài thơ này cũng đáng để bạn suy nghĩ một chút".
"Thế bạn thì sao?" Thư Sướng nhìn Thắng Nam với vẻ quan tâm.
"Bạn rỗi hơi như vậy thì đi gặt lúa đi". Thắng Nam hùng hổ trợn mắt nhìn cô, gương mặt vặn vẹo đến biến dạng.
Ngay cả bóng gió cũng không được, bệnh của Thắng Nam không nhẹ chút nào.
Muốn quên một người, tốt nhất là anh ta xấu đến mức khiến bạn căm hận, triệt để không còn tình cảm gì. Sợ nhất là người như Lục Minh, anh ta vẫn để lại hình tượng tốt đẹp trong đầu Thắng Nam, nhưng anh ta lại yêu một người khác. Muốn yêu mà không thể yêu, muốn hận mà không có lí do gì, bây giờ anh ta còn chết cho tình yêu nữa, hình ảnh của anh ta sẽ không thể xóa nhòa trong đầu Thắng