Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342444
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2444 lượt.
vào cũng không thấy ngon là mấy, không biết tại sao lại đắt như vậy?
"Hôm đó lúc cô đến phỏng vấn tôi vẫn cảm thấy nhìn cô rất quen mà nghĩ mãi không ra. Sau đó vô tình lật xem tập ảnh trước kia tôi mới đột nhiên nhớ ra, thực ra tôi cũng coi như là một nửa giáo viên của cô". Triệu Khải nói.
Thư Sướng nhất thời sửng sốt, "Ơ, sao có thể như vậy?"
"Bằng luật sư của tôi là sau khi đi làm mới thi, trước đó tôi dạy chính trị. Tôi học đại học ở trường sư phạm, năm thứ tư đến thực tập ở trường số một Tân Giang khối cấp ba, khi đó cô đang học lớp chín!"
Thư Sướng chớp chớp mắt. Khối cấp hai và khối cấp ba của trường số một không liền nhau mà mỗi khối nằm ở một bên đường. Nhà trường quản lí rất nghiêm, bình thường không cho phép học sinh khối nọ sang khối kia chơi. Cô lại không phải loại học sinh đặc biệt ưu tú, tướng mạo cũng bình thường, tại sao Triệu Khải lại chú ý tới cô?
"Xin lỗi luật sư Triệu, tôi thật sự không có ấn tượng gì với anh".
"Ờ, chúng ta cũng chưa nói chuyện. Cũng là do một học sinh trong lớp chỉ cho tôi nên tôi mới biết cô, khi đó trông cô rất ngang tàng".
"Ơ?" Thư Sướng ngẩn ra, "Vì sao lại chỉ tôi cho anh xem?" Cô là người ngoài hành tinh à?
Triệu Khải khẽ mỉm cười, "Khi đó cô... viết một bức thư tình trích dẫn đủ kinh sử cho ban học Lưu Dương lớp tôi, cô còn nhớ không?"
Thư Sướng đột nhiên giống như hóa đá, xấu hổ đỏ bừng mặt.
"Khi đó cậu ta vừa mới chuyển trường, cô không biết. Thư gửi đến lớp học, phong bì thư màu hồng nhìn rất bắt mắt. Một đám nam sinh không nhịn được bóc ra, tôi cũng có mặt ở đó. Tôi nhớ cô trích dẫn một bài thơ rất hay, tên bài thơ là \'Yêu anh như thế\': Tại sao yêu anh như thế, không dám nói ra, không dám thở, chỉ sợ đánh động cung đàn đang triền miên quấn quýt. Đó là tiếng hòa nhịp của hai trái tim yêu nhau, yêu anh như thế, không chỉ là những lúc nhớ anh... Ha ha, sau khi nghe tôi cảm thấy cô nữ sinh viết thư này rất đa sầu đa cảm. Có hôm tan học đứng ở cổng trường, một học sinh chỉ một cô bé tóc rất ngắn nói với tôi: Oa, đó chính là bạn Thư Sướng yêu - anh - như - thế đấy thầy ạ".
Thư Sướng ngồi như hóa đá nhìn Triệu Khải, hoặc nói cô đang ước gì mặt đất nứt ra một cái khe để cô chui vào.
"Không ngờ bây giờ chúng ta lại gặp mặt, cô đã thay đổi rất nhiều, suýt nữa tôi không thể hình dung ra cô và cô bé đó là một. Bây giờ cô và Lưu Dương thế nào rồi?" Triệu Khải hỏi.
Thư Sướng dở khóc dở cười, "Luật sư Triệu, lúc còn trẻ ai trong chúng ta cũng từng làm những việc ngốc nghếch. Sau đó còn ai dám nhắc đến chuyện này nữa?"
Đó là chuyện gì? Chính là một nữ sinh ngốc nghếch mới biết yêu thầm mến một nam sinh ưu tú, kích động viết một bức thư tình ngớ ngẩn. Ai ngờ người nhận thư lại đã biến mất trong biển người. Sau đó dần dần cô hiểu ra, kì thực đó không phải tình yêu.
"Đúng, khi mới biết yêu chúng ta đều không hiểu tình yêu. Vậy sau đó hai người không gặp nhau à?" Luật sư Triệu tặc lưỡi rất tò mò, rất tiếc nuối, "Lúc cậu ta chuyển trường, nhà trường đã rất tức giận. Cậu ta đã học lớp mười hai, thuộc về loại học sinh đứng đầu trong khối. Nhà trường trông chờ cậu ta có thể làm rạng rỡ cho trường vậy mà cậu ta lại chuyển đi không nói một lời, lí do gì cũng không có".
"Ăn no chưa?" Triệu Khải quan tâm.
"Tôi ăn rất no rồi".
"Vậy tốt, đi đường lái xe chậm một chút, sau này có họp trường số một gì thì tôi sẽ gọi cô đi cùng cho vui".
Triệu Khải vẫy tay ra hiệu cho Thư Sướng đi trước còn mình thì gọi nhân viên tới thanh toán.
Thư Sướng lái xe rất nhanh, mười lăm phút sau đã về tới nhà.
Vu Phân sa sầm mặt ngồi trên sofa, ánh mắt nhìn đến nơi xa xăm nào đó, Thư Tổ Khang đứng nghiêm bên cạnh.
"Bố, mẹ, con về rồi". Thư Sướng chào khẽ.
Một hồi lâu sau Vu Phân mới chậm rãi nhìn lên, ánh mắt nhìn thẳng vào mặt Thư Sướng, lạnh lẽo như nhìn một người lạ.
Bà chỉ nói bốn chữ: "Con li hôn rồi?"
Thư Sướng sững người, không phải cô chưa chuẩn bị tư tưởng, nhưng chuyện tới trước mắt lại vẫn không biết nên mở miệng như thế nào. Cô chỉ yên lặng đón ánh mắt Vu Phân.
"Mẹ gọi điện thoại cho mẹ Dương Phàm mấy lần bảo bà ấy tới chơi nhưng bà ấy đều nói có việc. Mẹ và bố con liền mang quà mua ở Hải Nam tới cho bà ấy. Bà ấy lại khóc lóc nói với mẹ sau này không cần khách khí như vậy nữa, chúng ta đã không phải thông gia nữa, Thư Sướng nhà bà đã chạy theo Tổng biên tập tòa soạn, vứt bỏ Dương Phàm nhà tôi. Dương Phàm không chịu được, tức giận đến mức sốt cao, bây giờ còn đang truyền dịch". Giọng Vu Phân run lên, đương nhiên không chỉ có thế, những lời sỉ nhục của La Ngọc Cầm bắn về phía bà như pháo liên thanh khiến bà cứng họng không còn mặt mũi nào.
Thư Sướng biện bạch, "Mẹ, không phải như vậy..."
"Con còn muốn lừa bố mẹ đến chết? Con chưa li hôn Dương Phàm?" Lửa giận của Vu Phân bốc lên ngùn ngụt, bà đứng bật dậy trách mắng, "Tại sao tao lại đẻ ra đứa con gái vô liêm sỉ như mày? Biết trước năm đó đã bóp chết mày từ trong bụng để khỏi phải mất mặt như bây giờ