Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342456

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2456 lượt.

xử lí bàn tay trái giúp anh ấy". Nhìn thấy bác sĩ đã cơ bản xong việc, Thư Sướng đột nhiên lên tiếng yêu cầu. Khóe miệng Bùi Địch Văn khẽ nhếch lên.
Bác sĩ rất nhiệt tình cắt sạch lớp da ở những nốt phồng trên tay Bùi Địch Văn, dùng thuốc sát trùng lau sạch, lòng bàn tay cơ bản đã mọc da non, nhìn chung đã đỡ hơn trước khá nhiều.
Đi ra bệnh viện, anh không hỏi cô muốn đi đâu mà lái xe thẳng về Khế Viên.
Thư Sướng mệt không mở mắt ra được, để mặc Bùi Địch Văn dắt lên cầu thang vào nhà. Ngay cả ga trải giường màu gì cô cũng không thấy rõ, lập tức vùi đầu vào gối ngủ mất.
Ban đêm, cô mang máng cảm thấy Bùi Địch Văn vào phòng hai lần, đứng bên giường kéo lại chăn cho cô. Lúc tỉnh dậy trời đã tờ mờ sáng, Bùi Địch Văn đứng trước giường cô quay lưng về phía ánh sáng buổi sớm tinh mơ. Cô mỉm cười với anh, không hề cảm thấy mất tự nhiên, dường như đây là một hình ảnh rất thông thường.
Cô chống tay ngồi dậy, anh đưa cho cô một cốc nước đường rồi lại đưa điện thoại di động của mình cho cô, "Gọi điện về nhà cho bố mẹ em đỡ lo đi!"
Thư Sướng ngỡ ngàng nhìn anh.
Anh vuốt tóc cô, "Gọi điện xong thì đi ra, anh nấu mì cho em!"
Một lúc sau Thư Sướng mới mở điện thoại ra. Sao có thể giận hờn bố mẹ chứ? Bố mẹ đã bằng ấy tuổi, lại đang trong cơn giận dữ, mình chạy ra khỏi nhà như vậy sợ là cả đêm bố mẹ cũng không ngủ được. Sau một đêm, trong lòng Thư Sướng lại thấy bình thản. Mặc dù bố mẹ không thể chấp nhận chuyện cô li hôn nhưng cuối cùng lớp giấy này cũng bị đâm rách rồi, trong lòng cô bớt đi một bí mật, mặc dù phải chịu oan ức nhưng lại thấy thoải mái hơn một chút.
Cô gọi điện thoại cho Thắng Nam trước.
"Cần gặp ai?" Số điện thoại lạ, giọng Thắng Nam tỏ ra cảnh giác.
"Thắng Nam, tớ đây. Bây giờ tớ đang ở bên ngoài, nếu bố tớ gọi điện thoại cho bạn thì bạn nói là tối qua tớ ngủ ở chỗ bạn nhé, mấy hôm nữa cũng vẫn ở chỗ bạn".
"Ơ, sao lại phải nói dối?" Thắng Nam thắc mắc. Thư Sướng cười cười, "Ngày mai bạn đến nhà tớ lấy cho tớ mấy bộ quần áo, gần tối chúng ta gặp nhau ở quán cà phê Thượng Đảo, đến lúc đó tớ kể cho bạn sau".
"Bạn bỏ nhà đi bụi rồi à?" Âm lượng của Thắng Nam lập tức nâng cao, giọng nói nghe rất hưng phấn.
"Cắt tóc đi tu rồi! Nhớ kỹ nhé, không gặp không về".
Nói chuyện với Thắng Nam xong Thư Sướng lại gọi điện về nhà, gần như vừa mới đổ chuông đã có người nghe máy.
"Xướng Xướng phải không?" Thư Tổ Khang sốt ruột hỏi.
"Vâng". Thư Sướng nghẹn ngào, viền mắt đỏ lên.
"Bây giờ con đang ở đâu?"
"Con đang ở nhà Thắng Nam, con ở đây mấy hôm nữa, đợi lúc nào mẹ bớt giận thì về nhà sau".
Thư Tổ Khang thở dài, "Xướng Xướng, không phải bố không thương con, nhưng lần này con quá đáng thật. Hôn nhân không phải trò đùa, sao có thể tùy tiện như vậy được? Con ở bên ngoài mấy ngày cũng được, xem xét lại bản thân cho đàng hoàng sau đó về cùng bố mẹ đến nhà Dương Phàm xin lỗi xem có cứu vãn được cuộc hôn nhân này không. Mẹ con đã nói rồi, chỉ cần vớt vát được thì nhà mình sẽ lo hết các khoản trang trí nội thất và mua đồ dùng trong nhà, ngoài ra còn mua một chiếc xe cho Dương Phàm nữa. Nó vẫn thích xe Jeep đúng không, sẽ mua loại đó, xe nhập".
Thư Sướng không nói gì nữa, cô gấp điện thoại lại, cảm giác mệt mỏi ngập đầu khiến cô cảm thấy như mình sắp chết đuối.
Bùi Địch Văn nấu mì rất sạch sẽ, vô cùng đơn giản nhưng lại cực ngon, dù không muốn ăn nhưng Thư Sướng vẫn ăn hết nửa bát, còn húp cả mấy ngụm nước mì nữa.
"Hôm nay không cần đi làm, em cứ ở nhà nghỉ ngơi đi. Trong phòng sách có các loại sách, muốn đọc thì vào tự tìm". Bùi Địch Văn vừa thu dọn bát đĩa mang vào bồn rửa vừa nói với Thư Sướng đứng ở bên ngoài.
"Đây là đặc quyền khi làm bạn gái anh à?"
Bùi Địch Văn cười ôm cô, "Đây là sự quan tâm của Tổng biên tập Bùi dành cho phóng viên Thư".
"Vậy làm bạn gái anh thì có thể được hưởng đặc quyền gì?"
"Em muốn đặc quyền gì?" Bùi Địch Văn cười tủm tỉm hỏi, "Tăng lương cho em? Cuối năm tăng mức thưởng bao nhiêu phần trăm? Ra ngoài du lịch với danh nghĩa đi công tác? Dùng công quỹ điên cuồng mua sắm?"
Thư Sướng lắc đầu cười khẽ, "Thôi, nghe không giống như là bạn gái mà giống bồ nhí của anh hơn".
"Anh không có bồ nhí". Bùi Địch Văn nói từng chữ từng câu, vẻ mặt rất nghiêm túc.
Trái tim Thư Sướng chợt động, cô cắn môi, "Quan hệ của chúng ta có thể tạm thời không công khai ở tòa soạn hay không? Em không có ý khác, chỉ có điều... Thực ra chúng ta vẫn rất trong sáng, nhưng người khác nhất định sẽ không cho là như vậy. Em không muốn để người khác nghi ngờ năng lực của mình. Được không?"
Mắt Bùi Địch Văn sáng rực nhìn Thư Sướng với vẻ quái dị đến mức cô không chịu được phải nhìn qua chỗ khác.
"Được!" Một hồi lâu sau anh mới gật đầu, "Nhưng chỉ giới hạn trong tòa soạn thôi. Ra khỏi tòa soạn anh phải sử dụng quyền lợi của bạn trai".
Thư Sướng đỏ mặt cúi đầu.
Trước khi đi làm, Bùi Địch Văn giúp cô bôi thuốc lên vết thương trên đầu gối. Cô dùng ni lông bọc vết thương lại rồi gắng gượng vào nhà tắm tắm một cái, thay bộ đồ ở nhà rộng rãi của Bù