Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342443
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2443 lượt.
à chơi, nhân tiện đưa quà cho họ luôn. Ôi, bay chuyến đêm mệt thật, cuối cùng cũng về đến nhà".
Thư Tổ Khang buông va li hành lí ra, móc chìa khóa mở cửa.
Thư Sướng hoảng sợ đẩy Bùi Địch Văn ra, "Chết rồi, bố mẹ em về, làm thế nào bây giờ?"
"Đi ra chào chứ sao?" Bùi Địch Văn không hiểu tại sao Thư Sướng hoảng hốt như vậy.
Thư Sướng nhìn quanh khắp nơi, căng thẳng nhăn nhó, "Tốt nhất là anh tìm chỗ nào tránh đi".
"Vì sao anh phải tránh?" Bùi Địch Văn hỏi với giọng hơi giận.
"Bởi vì..." Thư Sướng sốt ruột dậm chân, lần đầu tiên có đàn ông ngủ lại đã bị bố mẹ bắt sống, lần này thì trời sập rồi.
"Không kịp nữa rồi, anh cứ tạm thời ở trong phòng đã, em... em về phòng em". Nhất thời cô không kịp giải thích, đành phải tách ra trước rồi nghĩ cách sau.
Cô vừa ra đến cửa phòng thì Vu Phân đã bật công tắc đèn, phòng khách lập tức sáng choang, ánh sáng làm Thư Sướng chói mắt.
"Ông ơi..." Vu Phân sợ hãi kêu lên một tiếng, đưa tay chỉ bóng đen trước cửa phòng Thư Thần, "Thần Thần kìa!"
Thư Tổ Khang vẫn còn có thể giữ được tỉnh táo, ông nắm chặt tay Vu Phân, "Không phải, bây giờ Thần Thần làm sao có bóng được".
"A, thế thì là kẻ trộm?" Vu Phân hoảng sợ run rẩy.
Hai người sợ hãi lui ra ngoài cửa.
"Bố, mẹ... Con đây mà!" Thư Sướng kêu lên rồi đi ra.
"Quá nửa đêm rồi mà con còn không ngủ, đến đứng trước cửa phòng Thần Thần làm gì? Trời ạ, cậu ta là ai?" Vu Phân hoảng sợ nhìn Bùi Địch Văn đứng phía sau Thư Sướng.
"Anh ấy là Tổng biên tập tòa soạn báo, anh ấy đến nhà mình chữa bỏng". Thư Sướng vô thức bước sang một bước đứng chắn trước mặt Bùi Địch Văn. Anh sửng sốt, cầm tay kéo cô về phía sau.
"Đến chữa bỏng vào giờ này?" Vu Phân nghi hoặc đánh giá Bùi Địch Văn.
"Chào hai bác, cháu xin lỗi vì đã làm phiền". Bùi Địch Văn bình tĩnh gật đầu chào hai người, mỉm cười lịch thiệp, "Ngày mai cháu phải bay chuyến sớm, sợ không kịp bôi thuốc ảnh hưởng đến quá trình điều trị nên cháu mạo muội xin tá túc một đêm".
Anh khẽ giơ bàn tay trái lên như vô tình, bàn tay bị bỏng hiện rõ dưới ánh đèn.
"Tổng biên tập ở xa đây lắm à?" Thư Tổ Khang nhìn anh không chớp mắt.
"Công ty du lịch sắp chương trình rất tốt, chúng tôi đến sân bay Hải Khẩu rồi..."
Thấy Thư Tổ Khang chuẩn bị dốc bầu tâm sự, Vu Phân vội vã khẽ huých ông, "Ngày mai Tổng biên tập phải dậy sớm, ông để anh ấy đi ngủ đi!"
"A, đúng đúng!" Thư Tổ Khang liên tục gật đầu.
"Chúc cô chú ngủ ngon!" Bùi Địch Văn gật đầu chào hai người rồi quay sang nhìn Thư Sướng, "Chúc em ngủ ngon!"
"Chúc anh ngủ ngon!" Như gặp đại nạn mà không chết, Thư Sướng tỏ ra rất rụt rè.
"Xướng Xướng, mang ba lô lên tầng cho mẹ", Vu Phân nói nhỏ, mặt vẫn xanh mét.
"Để tôi mang lên cho, muộn rồi, để nó đi ngủ đi!" Thư Tổ Khang nói chen vào.
"Ai khiến ông mang?" Vu Phân liếc chồng rồi nhét ba lô vào lòng Thư Sướng.
Thư Tổ Khang sửng sốt, vội chạy theo mà không để ý đến chiếc va li nặng trịch dưới đất.
Cửa phòng ngủ vừa đóng lại, Vu Phân đã chỉ mũi Thư Sướng khẽ rít lên, "Con thành thật giải thích cho mẹ, rốt cục con và cậu ta có chuyện gì?"
Vẻ mặt Thư Sướng rất vô tội, "Không phải vừa rồi đã nói hết rồi sao mẹ?"
Vu Phân dí ngón tay vào trán cô, nghiêm mặt vặn hỏi, "Con cho rằng bố mẹ có thể tin những gì cậu ta vừa nói à? Cô nam quả nữ đêm hôm khuya khoắt ở cùng nhau, còn gì là thể thống nữa, con còn biết thể diện là gì không?"
"Mẹ, mẹ đừng nói nghiêm trọng như vậy. Bây giờ không phải thời đại viễn cổ mà nam nữ thụ thụ bất thân, hơn nữa không phải ai cũng xấu xa như vậy". Thư Sướng hơi chột dạ đưa tay xoa đôi môi đỏ hồng nóng bỏng.
"Nhưng con không biết dư luận đáng sợ thế nào à?" Vu Phân tức giận đến mức run rẩy, "May mà là bố mẹ nhìn thấy, nếu là Dương Phàm hay mẹ chồng con bắt gặp thì con có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không giải thích được! Xướng Xướng, con sắp cưới mà trước đám cưới lại gây chuyện thị phi thì biết nói thế nào với Dương Phàm?"
Thư Sướng mím chặt môi, một câu nói đã đến bên miệng nhưng nhìn vẻ mặt uể oải của bố mẹ cô lại quay đầu đi nhỏ giọng nói, "Người khác không tin con thì thôi, nhưng con là con gái bố mẹ mà bố mẹ không hiểu con là người thế nào sao?"
Vu Phân vẫn không buông tha, "Không phải mẹ nói con đã làm việc gì mà nói con phải đúng mực. Con và cậu ta như vậy mà bảo không có chuyện thì ai tin? Được rồi, lãnh đạo không đắc tội được, chúng ta có thể bán mạng làm việc cho người ta, có thể tặng quà đưa tiền cho người ta nhưng không cần phải bán cả sự trong sạch của mình!"
"Vu Phân, bà nói nghiêm trọng quá rồi đầy!" Thư Tổ Khang nói hết sức thận trọng.
"Ông càng già càng lẩm cẩm rồi".
"Tôi lẩm cẩm thế nào? Tại sao bà cứ nhất định phải nói quân tử thành tiểu nhân?"
"Nếu ông không ở nhà, tôi cho một người đàn ông ngủ lại nhà rồi đột nhiên ông về bắt gặp thì ông sẽ nghĩ thế nào?" Vu Phân thật sự hơi sốt ruột.
Thư Tổ Khang chớp chớp mắt, "Bà đã lớn tuổi như vậy rồi, có cho người ta ngủ lại thì cũng chẳng sao, tôi sẽ k