The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342450

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2450 lượt.

ông có người nói, cô chỉ nghe thấy tiếng hô hấp hơi dồn dập.
Cô mặc kệ, gác điện thoại nói với quản lí, "Cô ấy lập tức đến ngay".
"Vậy được rồi, mời cô trở lại chỗ ngồi, tôi sẽ pha trà sữa cho cô, có cần thêm chút đồ ăn nhẹ không?" Quản lí hỏi rất nhiệt tình.
Thư Sướng lắc đầu. Chỉ chốc lát trà sữa đã được mang lên, cô uống mấy ngụm, tứ chi mới có một chút sức mạnh, hô hấp cũng dần dần trở nên trót lọt.
Không biết là bao lâu sau, có lẽ rất nhanh, có lẽ rất lâu, chiếc chuông gió treo ở cửa quán vang lên, một nam giới cao lớn mang theo gió phá cửa mà vào. Thư Sướng chậm rãi xoay người, cô không thấy rõ mặt anh, chỉ nhìn thấy trên bàn tay trái anh toàn là những nốt bỏng mới vỡ, máu và nước lẫn lộn.
Trước mắt bao người, người đàn ông đi tới chỗ cô, dùng vòng tay ấm áp đỡ lấy thân thể suy yếu của cô một cách rất tự nhiên, dùng bàn tay lành lặn còn lại lau vết bẩn trên mặt cô.
Anh nói, "Thư Sướng, đầu gối em đang chảy máu, phải đến bệnh viện điều trị".
Cô không phản đối, đứng lên không nói tiếng nào theo anh đến quầy trả tiền, lại ngoan ngoãn để anh ôm vào lòng đi ra khỏi quán.
Anh mở cửa chiếc Continental Flying Spur rồi dìu cô ngồi vào.
Cô nhìn thấy trên tay lái cũng dính nước và máu lẫn lộn như trên bàn tay trái anh.
"Em gọi điện thoại cho Thắng Nam". Trái tim cô dừng đập nửa nhịp, cô nhắm mắt lại thì thào.
"Nhưng trong lòng em nghĩ đến anh". Anh thắt dây an toàn cho cô, vuốt vuốt tóc cô, cẩn thận nâng tay trái lên vì sợ dính vào người cô.
Cô nhìn anh rất lâu, đột nhiên bật cười khanh khách, "Tổng biên tập Bùi, nếu em không nhận lời anh thì thật sự có lỗi với ý trời, có lỗi với ý dân".
"Vậy em quyết định nhận lời anh rồi chứ?" Anh hỏi không nhanh không chậm.
"Em hơi sợ, nhưng em... đã không còn sức phản kháng". Cô dang rộng hai tay, đột nhiên nhào vào trong lòng anh, hưởng thụ hơi thở ấm áp trên người anh. 






Bùi Địch Văn nhắm mắt lại, tim đập rất mạnh, cảm thấy thân thể gầy gò của Thư Sướng hơi run rẩy trong lòng mình. Sự lo lắng và căng thẳng trong lòng từ lúc nghe điện thoại đến giờ lập tức biến mất. Anh dịu dàng mút cánh môi cô rồi lướt thoáng qua, mặt cô trở nên nóng bừng.
Thư Sướng ôm chặt quanh vòng eo khỏe mạnh của anh, nghe tiếng tim đập, khóe mắt thoáng nhìn gương mặt đẹp trai của anh, đôi mắt trong suốt khiến các đường nét lạnh lùng trên gương mặt trở nên ấm áp hơn.
Cô vẫn không rõ vì sao anh lại tốt với cô như vậy, sự thật chính là như thế, cô cũng chẳng muốn tìm hiểu nguyên nhân nữa.
Khi Thần Thần đã mất, Dương Phàm quay đi, người nhà hiểu lầm, cô đang đầy rẫy thương tích, chính người đàn ông này đã xuất hiện ân cần chăm sóc cô. Chẳng lẽ là vì anh là một người tốt, cô đang tiến thoái lưỡng nan nên mới từ từ quyến luyến không khống chế được? Bây giờ cô như một người bị thu mua, có thể coi là lấy thân báo đáp.
Giới hạn đạo đức của mình thật cao, vẫn biết giao dịch phải công bằng, hòn đất ném đi hòn chì ném lại!
Thư Sướng nằm trên lưng anh, tim đập thình thịch, cô nhận ra hai vai anh rất rộng rãi và rắn chắc. Không ngờ phòng cấp cứu của bệnh viện đã kín người hết chỗ, khó khăn lắm mới tìm được một chiếc ghế trống để đặt cô xuống, Bùi Địch Văn vội vã đi đăng kí, nộp phí, tìm bác sĩ. Đây là những việc cô thường làm khi Thần Thần hay bố mẹ bị ốm, lần đầu tiên trở thành một người được chăm sóc, cô cảm thấy hơi ngỡ ngàng.
Tình hình không quá bi quan, chỉ có chỗ ngã ở đầu gối lẫn lộn máu thịt, những chỗ khác không hề hấn gì. Bác sĩ sợ làm động vết thương nên dùng kéo cắt hai lỗ tròn trên đầu gối chiếc quần jean của cô, rửa sạch vết thương rồi sát trùng, bôi thuốc, tiêm một mũi phòng uốn ván.
Bùi Địch Văn vẫn nắm tay Thư Sướng.
Bác sĩ dặn mua thuốc tím, thuốc chống viêm, băng gạc về tự chăm sóc, không cần quay lại bệnh viện nữa. Bùi Địch Văn cầm đơn thuốc đến phòng phát thuốc.
"Chồng em đẹp trai thật, lại cực kì dịu dàng quan tâm chăm sóc em nữa". Một người phụ nữ ngồi truyền dịch bên cạnh Thư Sướng tỏ ra rất hâm mộ.
Thư Sướng nghẹn lời định giải thích Bùi Địch Văn không phải chồng cô, nhưng nghĩ lại cũng không cần thiết phải nói rõ ràng với một người không hề quen biết làm gì.
Vẻ nhã nhặn và từng trải của Bùi Địch Văn rất khó làm mọi người chỉ nghĩ đến hình ảnh của một người bạn trai. Hơn nữa trong mắt mọi người, hình như chỉ có chồng mới bận rộn chạy đôn chạy đáo vì vợ lúc đã quá nửa đêm như bây giờ, nhìn thấy cô cắn răng nhịn đau khi bôi thuốc, lông mày anh cũng nhíu lại theo.
Tạ Lâm nằm viện mấy ngày, người đến tặng hoa rất nhiều nhưng lại không hề có ai bưng trà, đưa nước, dìu đi nhà vệ sinh cho nên chị ta mới u oán như vậy. So với chị ta, Thư Sướng cảm thấy quả thực mình chính là người may mắn nhất trên đời.
Bùi Địch Văn cầm một cái túi về, trên tay còn có một chiếc khăn tay ướt. Anh dùng khăn tay nhẹ nhàng lau vết bẩn trên mặt cô, dấu tay hiện ra càng rõ hơn.
Anh không hỏi. Nếu Thư Sướng muốn nói thì tự cô sẽ nói với anh.
"Bác sĩ, cảm phiền bác sĩ