Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342770
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2770 lượt.
Một loại tình cảm lạ lẫm tràn đầy trái tim cô, tim cô đập như nổi trống, cô nín thở vì sợ cậu ta nghe thấy.
Một chiếc lá cây rơi xuống vương trên mái tóc đen sẫm của cậu ta. Cô đưa tay, bàn tay ngập ngừng mở ra, lén lút cầm lấy chiếc lá rồi từ từ bóp nát.
Có thể là vì đã nếm sự lợi hại của cô nên sau đó cậu ta không còn trêu đùa cô nữa. Có điều mỗi khi gặp mặt cậu ta vẫn cười hì hì hỏi một câu: "Thư Thư, dạo này có ngoan không?"
Lần nào cô cũng đỏ mặt vội vàng tránh qua bên cạnh cậu ta, dừng chân tại một góc không bị cậu ta phát giác nào đó rồi lén quay lại nhìn cậu ta. Bước chân của cậu ta rất dài, lúc cười cả mắt và lông mày cũng rung động, lúc nói thích dùng tay ra hiệu. Nhìn thấy cậu ta, cô sẽ thở dốc, chân mềm ra, lòng trống rỗng, có lúc sẽ cười khó hiểu, có lúc bỗng dưng muốn khóc mà không hiểu tại sao.
Không chỉ ban ngày lén nhìn cậu ta mà ban đêm cô còn mơ tới cậu ta.
Những đêm mơ thấy cậu ta, sáng hôm sau tỉnh dậy cả ngày cô đều cười khanh khách. Còn những ngày cậu ta đi thi ở nơi khác, cô làm gì cũng thấy uể oải như bị ốm.
Cô biết loại cảm giác này gọi là thầm mến.
Cô bắt đầu không chịu nổi những nữ sinh vây quanh bên cạnh cậu ta, không muốn nhìn thấy cậu ta cười với họ, nói chuyện với họ. Cô muốn nhận được toàn bộ sự chú ý của cậu ta.
Loại hành hạ này khiến cô giống như Lâm Đại Ngọc.
Sau một năm thầm yêu cậu ta, đến học kì hai năm lớp chín cô thật sự không chịu nổi loại đau khổ tương tư này nữa, cô lật hết các quyển thơ tình trong ngoài nước, lấy dũng khí viết cho cậu ta một lá thư.
Trong lúc cô đang thấp thỏm không yên chờ cậu ta trả lời thì mẹ cô nói với cô nhà Lưu Dương đã chuyển đi rồi.
Cô không nhớ những ngày sau đó cô sống thế nào, hình như thân thể thiếu đi một bộ phận, mỗi lần nhớ tới cậu ta trái tim lại đau như bị dao đâm.
Cả ba năm cấp ba cô đều học rất nghiêm túc. Cô nghĩ cậu ta học giỏi như vậy, nhất định sẽ thi được vào một trường đại học danh tiếng. Nếu cô cũng có thể thi đỗ thì nói không chừng sẽ có cơ hội gặp lại cậu ta.
Lúc thi đại học, cô thi không tốt lắm. Có điều khi đó trái tim cô đã bình tĩnh lại rồi.
Có người, một khi bỏ lỡ sẽ bỏ lỡ cả đời.
Lúc gặp Dương Phàm, trái tim cô chợt đập nhanh, nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời của Dương Phàm khiến trong lòng cô thoáng hiện lên một hình ảnh mờ nhạt rất xưa.
Khi Dương Phàm bắt đầu theo đuổi cô, cô đồng ý mà không hề giả bộ rụt rè. Có điều cô biết bọn họ là hai người hoàn toàn bất đồng.
Mặt cậu ta rất góc cạnh, lông mày rất dài, có những đường nét của một đứa con lai, mỗi khi cười tinh thần đều rất phấn chấn.
***
Thư Sướng ngơ ngác nhìn người đàn ông có vẻ mặt lạnh lùng và cái cằm nhọn trước mặt, chỉ có trên trán là loáng thoáng có bóng dáng quen thuộc trước kia nhưng đây thật sự không phải khuôn mặt trong trí nhớ. Hơn nữa tên anh ta không phải là Lưu Dương, anh ta gọi là Ninh Trí.
Ninh Trí dẫn Thư Sướng đi tới một nhà hàng kiểu Hồng Kông. Đang là buổi chiều, khách rất ít, nhà hàng mở đi mở lại một bài tình ca. Giọng nam rất quen thuộc mang vẻ đau buồn man mác, dường như không phải đang hỏi, cũng không cần đáp án, chỉ thờ ơ kể lại một câu chuyện, một người, một mối tình.
"Mười lăm năm trước nước ta có một vụ án làm giả công trái nhà nước, em có biết không?" Ninh Trí hỏi.
Thư Sướng gật đầu, "Em có nghe thầy em ở tòa soạn nói, đó là một vụ án lớn, số tiền khi đó cao đến năm triệu. Nhưng không biết tại sao tin tức lại bị lộ, hai nghi phạm đã kịp thời mang tiền chạy trốn".
"Trong đó có một Giám đốc công ty chứng khoán họ Ninh", Ninh Trí hít sâu một hơi, "Ông ấy chính là bố anh. Trước khi đi ông ấy còn đưa anh đi học, mua cho anh một cái cặp sách mới và cả truyện tranh. Anh đi học về, trong nhà toàn là công an, mẹ anh đang khóc. Ông ấy đi và không còn bất cứ tin tức gì. Mẹ anh sợ việc này có ảnh hưởng đối với tương lai của anh nên khi anh lên cấp ba bà đã chuyển nhà, đổi tên cho anh thành Lưu Dương theo họ mẹ. Thực ra trước đó anh tên là Ninh Trí. Năm học lớp 12, đột nhiên có một người lạ tìm đến nhà anh, đưa cho mẹ anh hai tấm vé máy bay cùng hai bản hộ chiếu, nói với mẹ con anh là bố anh đang ở Canada và đã thu xếp xong hết mọi việc, bây giờ cần đón mẹ con anh sang bên đó".
Âm nhạc không biết đã dừng lại từ lúc nào. Bốn phía lặng im không tiếng động. Thư Sướng nhẹ nhàng thổi tách trà, cô không muốn nói.
Thời gian dường như quay ngược lại buổi chiều đầu mùa xuân mười năm trước đó, cô đứng trước cổng khối cấp ba nhìn sân thể dục không một bóng người, lặng lẽ rơi lệ.
Cô vẫn cứ nghĩ, nếu cậu ta đọc được thư của cô thì có còn chuyển trường nữa không?
Bây giờ cô biết chắc chắn anh ta phải đi. Không phải sớm một ngày hay muộn một ngày là có thể thay đổi. Ngay từ lúc tim cô bắt đầu đập dồn vì anh ta thì số phận đã định ra kết quả của mối tình này rồi.
Tim cô âm thầm đau, mũi cay xè, cô để cho tâm tình bi thương này lan tràn, để cho cô yếu đuối.
"Mấy năm ở Canada bố anh sống cũng không tốt, tiền mang đến đó bị một người khác lừa mất. Ông ấy rửa bát ở quán ăn, l