Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2484 lượt.
àm phu vác hàng cho người ta ở bến sông. Sau đó ông ấy gặp một nhà doanh nghiệp người Hoa, người đó biết ông ấy thông thạo chứng khoán nên mời ông ấy tới giúp quản lí mảng này. Từ đó cuộc sống của ông ấy mới yên ổn, dần dần kiếm được chút tiền, mua được nhà cửa, cũng chính nhà doanh nghiệp đó đã giúp đỡ đón mẹ con anh qua bên đó. Năm anh học đại học năm thứ ba thì bố anh đi vì bệnh ung thư phổi, bác sĩ nói là vì lao lực. Mẹ anh không biết nói ngoại ngữ, không có biện pháp giao tiếp với dân bản xứ nên cả ngày chỉ ở trong nhà, hai năm sau bà ngủ một giấc rồi không tỉnh lại mà không có dấu hiệu gì báo trước. Đúng năm đó anh và bạn học đi leo núi và ngã từ vách núi xuống, không chỉ gãy chân mà còn bị thương khắp mặt. Mất thời gian một năm chân anh mới khôi phục như trước, còn mặt anh thì thành như bây giờ. Những chuyện sau đó anh đã nói hết với phóng viên báo em nên chắc em cũng đã biết!"
Ninh Trí cầm tách trà lên uống cho đỡ cơn khát rồi ngước mắt chăm chú nhìn Thư Sướng, "Thư Thư, anh trở lại Tân Giang kinh doanh là vì hai năm ở Tân Giang là thời gian vui vẻ nhất trong trí nhớ của anh. Có điều không ngờ anh vừa sắp xếp cho công ty đi vào quỹ đạo bình thường xong, vừa định đến nơi ở cũ xem xem thì nhìn thấy Thư Thần xuất hiện phía trước xe..."
Anh ta đưa tay nắm chắc bàn tay Thư Sướng, "Sau đó anh nhìn thấy em, em đã trổ mã thành một nữ phóng viên xinh đẹp, không tìm được một nét hung ác nào khi còn bé nữa".
Thư Sướng yên lặng nhìn bàn tay hơi chai sạn của Ninh Trí. Chính là bàn tay này, cô đã không chỉ một lần tưởng tượng nếu có thể cầm bàn tay này thì sẽ có cảm giác thế nào. Cô nghĩ cô sẽ ngạt thở, cô sẽ đỏ mặt, cô sẽ loạn nhịp tim, cô sẽ ngất xỉu. Bây giờ trong lòng cô rất bình tĩnh, nếu có thì chỉ có một chút đau buồn.
Thần Thần còn nhớ giấc mơ của cô nên đã dùng cách đó để đưa anh ta đến trước mặt cô.
Năm đó anh ta đi mà không chào từ biệt, và cô cũng không đứng yên tại chỗ.
Trong đời cô không chỉ có Dương Phàm mà bây giờ còn có Bùi Địch Văn.
Lưu Dương chỉ là một giấc mơ đẹp thời niên thiếu mà thôi.
"Xin lỗi, em không biết anh là Lưu Dương nên vẫn hiểu lầm anh, đã nói nhiều lời khó nghe và vô lí như vậy". Cô ngẩng mặt lên, không rút tay về, chân thành xin lỗi anh ta.
Ninh Trí nhắm mắt, "Nếu em không đề phòng như vậy thì đã không phải Thư Thư. Trước mặt người nhà, em luôn đóng vai người bảo vệ, như một con sư tử mẹ bảo vệ đàn con, thấy người lạ đến gần là giương nanh múa vuốt".
Cơ mặt anh ta khẽ động, xem như hoàn thành một nụ cười không quá hoàn chỉnh.
"Mặt anh..." Cô nhận ra sự khác thường trên gương mặt anh ta.
Ánh mắt anh ta tối lại, "Phẫu thuật chỉnh hình không được thành công lắm, cơ bắp trên mặt anh mất khả năng co dãn, cả đời này anh sẽ không còn có vẻ mặt buồn vui yêu ghét nữa".
"Như vậy cũng rất lạnh lùng, phối hợp với địa vị cao quý của anh bây giờ lại càng tuyệt". Cô cười cười lạnh nhạt rồi nhẹ nhàng rút tay về.
"Nghe em nói như vậy anh cũng thấy hơi yên tâm. Anh vẫn sợ em sẽ ghét bỏ khuôn mặt này".
Thư Sướng trả lời bằng một nụ cười, không muốn phân tích ý nghĩa sâu xa trong lời nói của anh ta.
"Nhưng, Lưu Dương... Bây giờ em nên gọi anh bằng tên nào?" Ngón tay Thư Sướng khẽ ấn xuống mặt bàn, cô nghiêng đầu, nhướng mày.
"Trước kia em chỉ gọi anh thế này: Ê! Bây giờ tùy em muốn gọi thế nào cũng được!"
"Ờ, vậy thì em cũng không làm bộ làm tịch gọi anh là Tổng giám đốc Ninh nữa mà gọi thẳng là Ninh Trí nhé! Chúng ta từng là hàng xóm, từng là bạn cùng trường. Chuyện của Thần Thần không phải lỗi của anh, thật sự anh đã làm rất nhiều việc vì nhà em, sau này hoan nghênh anh tới chơi nhưng anh không được làm việc gì vì nhà em nữa, anh cũng rất bận mà".
Ninh Trí ngước lên thở dài, "Thư Thư, đây là em muốn kéo giãn khoảng cách với anh đúng không? Bất kể là lỗi của ai thì nếu không có anh Thần Thần cũng sẽ không ra đi. Anh coi chính mình như Thần Thần, làm một số nghĩa vụ thay cho Thần Thần".
"Thần Thần nhà em đâu có giỏi giang như anh!" Thư Sướng lầu bầu.
"Anh cũng không có phúc phận như Thần Thần". Ninh Trí nói tiếp, ánh mắt dịu dàng chân thành.
"Ơ?"
"Thư Thư, trước kia anh gặp một bạn học cũ, cậu ta nói sau khi anh đi có một lá thư được gửi đến cho anh..."
Thư Sướng cúi đầu xem dưới gầm bàn có khe nứt nào có thể chui vào được không, cô xấu hổ đỏ bừng đến cả tai lẫn cổ. Không đợi anh ta nói tiếp cô đã chớp mắt giành nói trước, "Đó là em viết". Giọng cô lúc này rất giống lúc cô thừa nhận là mình cắn bị thương anh ta năm đó.
Ninh Trí rót cho cô một tách trà, "Ừ".
"Anh cũng biết em làm việc gì cũng không bao giờ suy nghĩ trước", cô nhún vai tự giễu, "Trong lúc kích động thì việc gì em cũng có thể làm được, có điều sau đó em sẽ hối hận ngay".
"Thư Thư, anh đã nhận được lá thư đó rồi, chậm mất mười năm".
Thư Sướng trợn mắt há mồm.
"Anh vẫn coi là thật", anh ta nhìn cô như thôi miên.
Một hồi lâu cô không thể nhúc nhích được, "Anh... sao anh có thể coi lời nói của một đứa trẻ là thật được? Hơn nữa chẳng lẽ mười năm nay a