Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342483

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2483 lượt.

Chỉ cần nhìn thấy Thần Thần đứng trước cổng là cậu ta và mấy nữ sinh lại vây quanh bảo Thần Thần làm ếch nhảy, làm chó sủa. Những lúc thế này cô lại cầm một nắm cát chạy ra chửi nhau với bọn chúng, hung hãn như một đấu sĩ.
Thậm chí có lần cô đã đánh nhau một trận với một nữ sinh trong đó, kéo váy cô ta xuống đến đầu gối. Nữ sinh che mông khóc nức nở, cậu ta cởi áo ngoài ra cho nữ sinh che, ánh mắt nhìn cô tràn ngập chế nhạo.
Học kì đó không ngờ thành tích của cậu ta lại đứng đầu toàn khóa, được đứng trên bục phát biểu. Cô đứng trên sân vận động của khối cấp hai nghe tiếng loa. Đến hôm đó cô mới biết cậu ta tên là Lưu Dương.
Tan học về, cậu ta lại không đồng hành cùng một đám nữ sinh như mọi ngày. Trên đường gặp cô, cậu ta dương dương tự đắc nháy mắt với cô, "Thư Thư, thấy anh lợi hại không? Vừa mới đến chưa ấm chỗ đã giành được ngôi đứng đầu toàn khóa rồi! Phải biết Tống Giang và một đám huynh đệ ở Lương Sơn Bạc cũng không phất nhanh được bằng anh đâu!"
Cô vẫn đi về phía trước không chớp mắt, coi như cậu ta là người tàng hình.
"Thư Thư, em nhất định không được thầm mến anh đâu đấy!" Cậu ta ở phía sau cười quái đản.
Cô quay đầu lại hung tợn trợn mắt nhìn cậu ta nhưng lúc quay lên lại đỏ mặt.
Không biết tại sao cậu ta không còn hứng thú trêu đùa Thần Thần nữa mà chuyển mục tiêu sang cô. Cậu ta thích đứng cùng một đám bạn học ở cổng khối cấp hai đợi cô đi học về rồi đi theo phía sau, cố ý cao giọng đánh giá dáng người, kiểu tóc, quần áo của cô, lần nào cũng có thể làm cô đỏ mặt tía tai, nắm chặt nắm đấm, chỉ muốn đấm cho cậu ta một trận. Nhưng cô không dám, cậu ta càng ngày càng cao, đã cao hơn cả Thần Thần rồi, hơn nữa vai cũng rất rộng!
Có một hôm thứ bảy, Thần Thần lại đứng ngoài cổng và bị cậu ta dỗ đi theo ra ngoài đường chơi. Sau khi phát giác, cô đuổi theo, nhìn thấy Thần Thần đang cầm điện thoại nói chuyện trong một buồng điện thoại công cộng. Cậu ta đứng khoanh tay bên cạnh, hai chân lắc lư, như cười như không.
"Thần Thần, anh gọi điện thoại cho ai đấy?" Cô giành lấy điện thoại định đặt xuống.
Bên kia có người hỏi rất nghiêm túc, "Xin hỏi anh chị có nhu cầu gì cần hỗ trợ không?"
Cô cáu gắt, "Không có!"
Người nọ lại hỏi tiếp, "Vậy cô có việc gì?"
"Không có!"
Người nọ bắt đầu phê bình một hồi dài, còn trách cô làm ảnh hưởng đến tư pháp công chính. Thư Sướng nổi giận đùng đùng cãi nhau với người đó, nói điện thoại là người khác quay số.
"Cô biết đây là điện thoại gì không?" Người nọ hừ lạnh một tiếng, "Đây là đường dây nóng 110".
Cô hoảng sợ, vội kéo Thần Thần chạy vào giữa đám đông vì sợ người nọ tra được vị trí của mình.
Cậu ta ở phía sau ôm bụng cười ngẹt nghẽo, cười đến chảy cả nước mắt.
Cô quay đầu lại, đột nhiên cảm thấy nụ cười trên mặt cậu ta rất ngứa mắt, một ngọn lửa dâng lên trong lòng cô. Không hề nghĩ ngợi, cô buông Thần Thần ra, quay người lại lao tới trước mặt cậu ta.
Cậu ta hoảng sợ sững người khi nhìn thấy dáng vẻ của cô.
Trong lúc cậu ta sững sờ đó, cô đã cầm cánh tay cậu ta lên cắn mạnh, dùng hết sức bình sinh.
"A, mày điên à?" Cậu ta đau đớn hét lên đẩy cô ra, cúi đầu xuống nhìn, vết máu đã hiện rõ trên tay áo sơ mi.
Cậu ta ngồi trên ghế trong phòng cấp cứu, mồ hôi trên trán chảy xuống như mưa. Bác sĩ thực tập xâu chỉ xong, cầm lấy kim bắt đầu khâu vết thương và mới nhớ ra còn chưa tiêm thuốc tê.
Cậu ta đau đớn nắm chặt nắm đấm, hai chân run run. Cô đứng bên cạnh khóc nức nở.
"Một tuần sau đến cắt chỉ!" Khâu xong cũng ướt đẫm mồ hôi, bác sĩ thực tập lại tiêm một mũi phòng uốn ván và kê đơn thuốc chống viêm cho cậu ta.
Cậu ta ôm cánh tay, lảo đảo đi ra khỏi viện. Cô muốn tiến lên dìu cậu ta nhưng vừa tới gần cậu ta đã trợn mắt nhìn cô. Cuối cùng cậu ta dựa vào người Thần Thần.
Đến trước cổng nhà cô, cậu ta đứng thẳng người lên, cô bảo Thần Thần đi vào trước còn mình thì vẫn cố chấp đi theo phía sau cậu ta. Cậu ta nhìn cô, "Không cần tỏ ra đáng thương nữa. Yên tâm, anh sẽ không nói với bố mẹ em đâu".
Cô mím chặt môi, cúi đầu. Bóng hai người kéo thật dài dưới ánh đèn đường.
"Hôm nay là anh sai trước, sau đó em cũng sai, sai nhiều hơn anh, vì vậy... Xin lỗi anh!" Cô đánh bạo ngẩng đầu lên.
Cô nhìn thấy cậu ta cười khẽ rồi phẩy tay đi mất.
Một tuần sau cậu ta đến bệnh viện cắt chỉ, vừa đến cửa bệnh viện đã nhìn thấy cô đeo cặp sách ngồi trên ghế phòng cấp cứu, hai tay đặt chỉnh tề trên đầu gối như một học sinh chờ giáo viên dạy bảo.
Vẫn là bác sĩ thực tập cắt chỉ, vết thương khâu không tốt lắm, để lại một vết sẹo màu đỏ.
Cô bối rối đứng bên cạnh, tay kéo lên kéo xuống chiếc khóa kéo trên áo đồng phục. Chất lượng đồng phục học sinh cấp hai không tốt lắm, cô kéo quá tay tuột hẳn khóa ra không kéo lên được nữa, chiếc áo khoác phanh ra để lộ áo sơ mi màu hồng nhạt bên trong, cô lập tức xấu hổ đỏ bừng mặt.
Cậu ta kéo tay áo xuống, khóe miệng cong lên giễu cợt nhìn vẻ lúng túng của cô.
Hai người ra khỏi bệnh viện, cậu ta vẫy cô, cô ngoan ngoãn đi tới. Cậu ta ngồi xuống sửa lại khóa kéo cho cô.