Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342490
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2490 lượt.
a tốt hơn cái thằng Dương Phàm không có lương tâm kia quá nhiều".
Thư Sướng vừa cầm đũa lên lại đặt xuống, không còn cảm thấy muốn ăn chút nào nữa, "Mẹ, bất kể anh ta có ý này hay không thì con cũng không thấy hứng thú với anh ta". Cô nói rất kiên quyết.
Đúng lúc này Tạ Lâm gọi điện thoại tới rủ cô ra ngoài ăn cơm, cô bỏ chạy như được đại xá.
Tạ Lâm hẹn Thư Sướng ở quán lẩu.
"Thần sắc tốt đấy!" Tạ Lâm nhìn thoáng qua Thư Sướng rồi nói uể oải.
Nồi lẩu đặt giữa chị ta và Thư Sướng sôi sùng sục không ngừng, hơi nóng như sương trắng tụ lại rồi tan ra trước mắt hai người, từng đĩa thức ăn sạch sẽ chỉnh tề màu sắc khác nhau được đổ vào, trở thành một nồi lẩu thập cẩm màu sắc xám xịt, tiếng huyên náo xung quanh át cả tiếng sôi của nồi lẩu.
Thư Sướng gắp một miếng bánh mật, thổi nguội cho vào miệng rồi ngẩng đầu nhìn Tạ Lâm với vẻ mặt buồn bã, "Không phải là chị bị cuộc điện thoại đêm đó của em làm thành thế này đấy chứ?"
Tạ Lâm cúi đầu ăn mì, "Chị không ngu ngốc như vậy".
"Thế vì sao?" Thư Sướng uống một ngụm nước đào ép, ngọt, lạnh buốt, rất ngon miệng.
"Thầy em có niềm vui mới rồi". Tạ Lâm ủ ê.
Thư Sướng bật cười thành tiếng, "Vậy niềm vui cũ của thầy em là ai?"
"Xướng Xướng, đừng nói đùa với chị, trong lòng chị đang rất khó chịu. Lần này anh ấy rất nghiêm túc, đối phương là một phụ nữ đã li hôn, ba mươi tuổi, công tác ở Phòng y tế thành phố, ngoại hình xinh xắn. Bây giờ ngày nào anh ấy cũng đưa đón cô ta đi làm". Tạ Lâm nói, một giọt nước mắt rơi tách vào trong cốc.
Thư Sướng thu nụ cười lại, "Tạ Lâm, không có ai vĩnh viễn chờ đợi ở một chỗ cả. Thầy em đợi chị nhiều năm như vậy, vẫn cô đơn một mình, còn chị thì ngày nào cũng oanh oanh yến yến, chị có nghĩ tới cảm giác của thầy em không? Thầy thất vọng hết lần này tới lần khác, bây giờ rốt cục thoát ra được để bắt đầu cuộc sống mới, chị nên chúc phúc cho thầy".
Tạ Lâm che miệng, khịt mũi thật mạnh, "Chị không muốn cản trở hạnh phúc của anh ấy, chẳng qua... chỉ hơi mất mát thôi. Sau này ngay cả nghĩ đến anh ấy chị cũng không xứng. Thật ra, bất kể ngủ bên người đàn ông nào thì chị cũng đều coi người đó như là anh ấy".
Thư Sướng nghe mà trái tim đau xót, "Đã yêu như vậy thì lúc trước tại sao lại chia tay?"
Khóe miệng Tạ Lâm lộ ra nụ cười đắng chát, "Chị không thể sinh con, bẩm sinh. Người nhà anh ấy ép..."
Một chuyện không có gì mới nhưng khi nghe thấy vẫn làm người ta thổn thức. Hiện thực như vậy không phải dựa vào ý chí của bản thân là có thể vượt qua được. Thảo nào mấy năm nay Tạ Lâm vẫn chìm đắm trong trụy lạc, không lấy được người mình yêu thì còn có gì phải gìn giữ nữa? Thảo nào mấy năm nay Thôi Kiện vẫn rầu rĩ không vui, không thể làm chủ cuộc đời của mình, hết thảy còn có ý nghĩa gì?
"Thôi không nói nữa, đã là chuyện ngày xửa ngày xưa rồi. Bây giờ mẹ anh ấy vui vẻ lắm, tìm được một nàng dâu làm ở Phòng y tế thành phố, không khác gì sau này sinh em bé ở viện nhà mình". Tạ Lâm cầm lấy cái muôi thủng tiếp tục chăm chú vớt thức ăn trong nồi lẩu, dường như chưa hề nói những lời vừa rồi.
Sau đó chị ta gọi rượu, uống hơi say.
Thư Sướng lái xe cho chị ta. Thời gian không còn sớm, đèn đường đứng cô đơn giữa ánh đèn, ánh đèn màu vàng cam mang theo hơi ấm chiếu bóng dáng hai người trải dài phía trước.
Lúc lên cầu thang Thư Sướng phát hiện Tạ Lâm chỉ đi một đôi sandal, không đi tất dù đêm nay đã là một đêm cuối thu se lạnh. Tiếng sandal bước trên cầu thang phát ra tiếng động rất nhỏ, Tạ Lâm đưa tay bật đèn, dưới ánh đèn cầu thang mà
Năm nay miền bắc lạnh giá khác thường, vài chục năm gần đây nhiệt độ không xuống thấp đến thế, liên tiếp có tin Mông Cổ xảy ra tại nạn tuyết. Tân Giang cũng dần dần giá lạnh. Tình cảm của Thư Sướng và Bùi Địch Văn càng ngày càng đậm sâu hơn trong gió lạnh như cắt.
Cũng như bao cặp đang yêu khác, hai người cùng nhau xem phim, dạo siêu thị, đi ăn cơm tại nhiều hàng quán khác nhau, tay trong tay tản bộ dọc bờ sông. Buổi tối lái xe đưa Thư Sướng về nhà, nhìn thấy có quầy bán khoai lang, bao giờ Bùi Địch Văn cũng nhớ dừng lại mua một củ. Trên phố ở Tân Giang cũng có bán xôi nếp ngó sen, có lần Thư Sướng giới thiệu cho anh, còn nói thêm món này ăn cực ngon, đến giờ hẹn hò ngày hôm sau vừa lên xe Thư Sướng đã nhìn thấy trên ghế sau đặt đầy túi nhỏ. Từ thứ hai đến thứ sáu, chỉ cần không đi công tác thì Thư Sướng đều sẽ về nhà đúng giờ trước mười giờ tối, còn thứ bảy chủ nhật bao giờ cô cũng tìm lí do để ở bên ngoài. Trong hai ngày này cô sẽ sống cùng Bùi Địch Văn trong căn hộ ở Khế Viên, chìm đắm trong thế giới ấm áp và ngọt ngào của hai người.
Tóm lại cuộc tình đến bất ngờ này vẫn tiếp diễn cực kì thuận lợi.
Phòng khám của Thư Tổ Khang và mấy vị bác sĩ già đã khai trương rầm rộ vào cuối tháng 11, Vu Phân từng làm kế toán nên được mời đến giúp đỡ quản lí sổ sách giấy tờ, hai người lập tức trở nên bận rộn. Phòng khám được mở trước một tiểu khu công ty Trí Viễn mới xây, rất tiện cho người dân và việc làm ăn cũng k