pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342487

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2487 lượt.

.
Đàm Tiểu Khả vẫn tự nói tự nghe, "Thực ra ở nhà nhỏ cũng tốt, quét dọn cũng đơn giản. Em nghĩ đây là Dương Phàm lo cho em, bố em cho bọn em số tiền định dùng để mua nhà mới coi như dùng làm quỹ giáo dục con cái. Mẹ chồng em đã nói mời người giúp việc không yên tâm, khi em sinh mẹ chồng em sẽ đến phục vụ em".
Thư Sướng uống một ngụm nước sôi để nguội, mệt mỏi bóp trán, "Đàm Tiểu Khả, đây là cô muốn khoe khoang với tôi để tôi triệt để hết hy vọng với Dương Phàm à?"
Từ lúc La Ngọc Cầm chính miệng nói cô bám lấy Bùi Địch Văn, Thư Sướng đã không dám xem nhẹ Đàm Tiểu Khả nữa. Có thể nói, cô ta giành được Dương Phàm là nhờ cả thiên thời, địa lợi và âm mưu, không được bị vẻ mặt vô tội của cô ta lừa gạt.
Cô ta bám lấy Thư Sướng hồi lâu, Thư Sướng biết là cô ta có chuyện phải nói với mình nên mới đi cùng.
Đàm Tiểu Khả thu nụ cười lại, "Thư tỷ, chị đừng nghĩ em xấu như vậy. Lúc em và Dương Phàm yêu nhau em không hề biết anh ấy có bạn gái, cho nên không thể coi là em chen vào được. Em và Dương Phàm yêu nhau thật lòng. Em biết chị không để ý đến Dương Phàm nữa, có điều bây giờ bọn em hạnh phúc như vậy mà chị vẫn đơn thân chiếc bóng, vì tình cảm trước kia, dù sao bọn em cũng phải quan tâm đến chị một chút".
Thư Sướng thật sự trợn mắt há mồm, cô nhíu mày, "Dương Phàm bảo cô đến tìm tôi à?"
"Không phải, anh ấy không nói, nhưng nhìn anh ấy cứ thở vắn than dài, đương nhiên em biết trong lòng anh ấy nghĩ gì. Thư tỷ, chị có xem kĩ tấm thiếp mời của em không? Em ghi rõ là mời hai người. Chị có thể tới dự cùng bạn".
"Có cần tôi nói cảm ơn không? Hay là ngày nào tôi còn chưa có bạn trai thì ngày đó cô vẫn còn không yên tâm?"
Sắc mặt Đàm Tiểu Khả hơi tái đi, cô ta xoa xoa bụng dưới đã nhô lên, "Bọn em đã có kết tinh của tình yêu rồi, em có gì mà không yên tâm? Thư tỷ, cùng là phụ nữ, em có thể hiểu được tâm tình của chị. Em cũng không muốn làm việc cùng cơ quan với chị, nhưng vận mệnh đã sắp xếp như vậy, chị phải thản nhiên tiếp nhận". 






"Đàm Tiểu Khả, cô nghe cho rõ, tôi và Dương Phàm chia tay không có bất cứ quan hệ gì với cô, cô đừng có tự cho mình là quan trọng. Còn quan hệ đồng nghiệp giữa tôi và cô, tôi luôn rạch ròi công việc và cuộc sống, cô không cần phải lo bò trắng răng. Tôi và Dương Phàm đã chia tay triệt để, anh ta vĩ đại thế nào là chuyện của anh ta, còn tôi vẫn là tiểu nhân chỉ biết đến thân mình. Tôi có bạn trai hay không là chuyện bố mẹ tôi cần bận tâm, không cần cô phải nhọc lòng".
"Thư tỷ, chị thử đổi vị trí với em xem, nếu bố em bé trong bụng chị vẫn nhớ một người phụ nữ khác thì chị có thể yên tâm làm đám cưới không?" Khuôn mặt Đàm Tiểu Khả ửng hồng, mắt nhìn cô chằm chằm, "Hôm nay em đến bệnh viện khám thai, Dương Phàm nói anh ấy có việc nên chắc không đi được. Anh ấy đi rất vội, em đi theo phía sau phát hiện anh ấy không hề đi làm mà là đến một ngõ nhỏ ở phía bắc thành phố ngồi ngẩn ngơ dưới gốc cây nhìn về phía một ngôi nhà nhỏ".
"Vậy thì có quan hệ gì tới tôi?" Thư Sướng hít sâu, "Xin lỗi, tôi chưa có con, tôi chưa cưới chồng nên không thể hiểu được cảm nhận của cô, không thể giúp gì được cô cả".
Đàm Tiểu Khả nhìn xuống, "Em cũng không ngờ em lại có thai. Khi em làm tiểu phẫu vá màng trinh bác sĩ nói tử cung em lệch sau không nên có thai. A..." Đàm Tiểu Khả đột nhiên ngậm miệng, mặt đỏ bừng. Thư Sướng cười khẩy, đưa tay vẫy phục vụ đến tính tiền.
"Thư tỷ, chị sẽ không nói với Dương Phàm chứ?" Đàm Tiểu Khả hoảng sợ cầm tay Thư Sướng, Thư Sướng rụt lại theo bản năng.
"Trong trại có chuyện nên cô ấy phải xử lí".
"Chuyện gì thế?"
"Ôi, có một nữ phạm nhân được biết mình bị phán tử hình, không chịu được nên thần kinh hơi thất thường, không ăn không uống, đêm hôm qua xé rách hết quần áo rồi trần như nhộng vừa hát vừa nhảy trong phòng giam. Đội trưởng Mục sợ cô ta có chuyện xảy ra nên sai người trông coi 24 tiếng để bảo đảm cô ta phải sống được đến ngày thi hành án".
Thư Sướng a một tiếng.
An Dương lại kể hết chuyện này tới chuyện khác, chỉ chốc lát xe đã dừng lại trước cửa phòng chờ sân bay. An Dương cầm hành lí xuống xe, ném chìa khóa cho Thư Sướng, "Đừng tưởng lái xe cảnh sát là chị có thể làm xằng làm bậy trên đường, phải kiềm chế một chút".
Thư Sướng ngồi sang ghế lái chớp mắt mấy cái, "Chị không dám cam đoan, chẳng mấy khi có cơ hội như vậy, chắc là chị không muốn bỏ lỡ đâu".
An Dương trợn mắt nhìn cô, xoay người vài bước rồi đột nhiên lại quay người lại rút một lá thư từ trong túi ra túng lúng đưa cho Thư Sướng, "Em muốn... Làm phiền chị đưa cho đội trưởng Mục giúp em, để ý khi cô ấy đọc xong, nếu cần thì nói tốt giúp em mấy câu".
"Báo cáo công tác à?" Thư Sướng trêu chọc. Hê hê, Thắng Nam cũng có người yêu rồi!
"Gần như thế, nhưng mà tỉ mỉ hơn một chút". An Dương sờ sờ mũi mất tự nhiên, "Vốn em định mời cô ấy ra ngoài ăn cơm rồi chính miệng nói với cô ấy, nhưng em vừa đến tìm cô ấy là cô ấy lại cho rằng có công việc cần giải quyết nên cực kì nghiêm túc, em không mở miệng