XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342497

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2497 lượt.

được nên đành phải viết những gì cần nói ra".
"Nếu cô ấy vẫn không chịu nghe?"
"Chị gọi điện thoại nói với em, em tránh mặt mấy ngày cho đỡ khó xử. Đến lúc về em sẽ làm như chuyện này chưa hề xảy ra".
"Thì ra hạnh phúc của đà điểu chính là một đống cát!" Thư Sướng cười rất vui.
"Lái xe cẩn thận!" An Dương vẫy tay chào cô rồi đi đến phòng chờ.
Thư Sướng mở cửa xe ra, thắt dây an toàn. Xe chậm rãi chạy theo làn xe lên đường cao tốc ra sân bay. Một chiếc Continental Flying Spur màu xám loang lổ vết bùn chạy đến trước mặt cô, thấy chiếc xe nhìn quen mắt, cô đánh xe vào lề đường bên phải rồi dừng lại ghé mặt vào cửa số xe nhìn.
Chiếc Continental Flying Spur từ từ dừng lại, cô thấy cửa xe mở ra, Bùi Địch Văn từ trên xe bước xuống rồi vòng qua bên kia mở cửa xe. Một người phụ nữ cao ráo ăn mặc thời trang từ bên đó bước xuống. Sau đó Bùi Địch Văn mở cửa ghế sau xách hành lí ra, vừa cười vừa nói đi cùng người phụ nữ đến phòng chờ.
Thư Sướng ngơ ngác nhìn bọn họ đi xa, đầu óc trống rỗng, hai chân run run không khống chế được.
Cô cũng không biết mình về đến nội thành kiểu gì, cô chỉ nhớ mình lái xe về đến nhà Thắng Nam rồi mới nhớ ra nhà Thắng Nam đã chuyển đến Tụ Hiền Uyển. Cô không nhớ là tòa nhà nào mà cũng chẳng muốn hỏi, thôi cứ để Thắng Nam tìm mình! Cô lái xe về nhà mình sau đó chuẩn bị bắt taxi đến tòa soạn lấy xe mình thì nhìn thấy Dương Phàm. Dương Phàm đứng trước một cửa hàng tạp hóa cách đó không xa, ánh mắt nhìn mình si ngốc, vẻ mặt hơi thất vọng.
Cô thoáng giật mình nhưng vẫn đi qua, khẽ gật đầu với anh ta. Còn tám ngày là phải làm chú rể, không phải bây giờ anh ta đang rất bận rộn sao?
"Anh đến xem thôi". Dương Phàm mở miệng nói trước.
Cô gật đầu, chỗ này không phải công viên hay vườn thú phải mua vé vào cửa, ai muốn xem cũng đều miễn phí.
Cô đứng cùng anh ta một lát. Anh ta không hề nhìn cô, cũng không nói một lời mà chỉ nhìn nhà cô.
"Thảo dược khô hết rồi!" Đột nhiên anh ta quay đầu sang nói.
"Ờ, bây giờ là mùa đông. Sang đến mùa xuân sẽ lại đâm chồi". Cô nhíu mày nhìn không trung càng ngày càng xám, gió thổi lên mặt như dao, hai tay cô lạnh tê. Cô đưa tay lên miệng hà hơi ấm, "Vậy anh cứ xem đi, tôi đến tòa soạn".
"Ờ!" Dương Phàm ngỡ ngàng nhìn cô, như sợ cô không yên tâm, anh ta lại nói thêm một câu, "Anh sẽ đi ngay".
Cô cố gắng nở một nụ cười, thấy có xe taxi chạy qua liền vội đưa tay vẫy. Ngồi lên xe, không biết tại sao mắt cô lại đỏ.
Đến phòng làm việc đã gần sáu giờ, các đồng nghiệp khác đều đã về hết. Cô mở máy tính xách tay kiểm tra hòm thư rồi xem lịch sắp xếp phỏng vấn của phòng. Ngày mai có một buổi phỏng vấn ở ngay trong thành phố này, cô nghĩ sáng mai cứ đi thẳng đến đó luôn không cần qua phòng làm việc làm gì.
Đúng sáu giờ, tiếng đóng cửa vang lên liên tiếp. Cô gấp máy tính lại, dọn dẹp một chút chuẩn bị đi về thì máy bàn đổ chuông.
Cô nhìn số gọi đến, là số văn phòng Bùi Địch Văn. Cô sững lại rồi ra khỏi phòng làm việc đóng cửa lại. Sau đó cô tháo pin điện thoại di động ra nhét vào túi xách. Không đi thang máy, cô xuống từng tầng thang bộ đi đến bãi đỗ xe.
Bãi đỗ xe rất rộng nhưng chỉ cần có người đang đứng thì muốn không nhìn thấy cũng khó.
Cuối cùng vẫn gặp, cô thở dài thất bại.
"Thư Sướng". Bùi Địch Văn cau mày đi tới chỗ cô, nắm lấy tay cô như không quan tâm đến những người xung quanh, "Lên xe anh đi".
Cô quay sang nhìn anh, anh có vẻ rất vui, vành mắt hơi đen, trên người lẫn lộn mùi thuốc lá và mùi nước hoa, mắt vẫn rất sáng, khí chất vẫn bất phàm.
Cô mấp máy môi nhưng lại không nói được gì.
"Ngơ rồi à?" Anh cười cười chiều chuộng và mở cửa xe cho cô.
"Không, em đi xe em". Cô đột nhiên lui lại mấy bước như bị bỏng, "Ngày mai em phải phỏng vấn, không có xe rất bất tiện".
"Anh đã hỏi rồi, phỏng vấn ở Tân Giang luôn. Buổi tối chúng ta về Khế Viên, sáng mai anh đưa em đi phỏng vấn được chứ? A, tình hình kí tên bán sách thế nào?"
Anh giành lấy máy tính của cô ném vào ghế sau rồi đẩy cô lên xe, đóng chặt cửa xe như sợ cô chạy trốn.
Cô đã trải lòng không có gì che giấu anh, nhưng ngược lại, anh thế nào? Bây giờ cô vẫn như ngắm hoa trong sương mù, có thể thấy hình dáng mà không nhìn rõ chi tiết.
Có lẽ chỉ có ở nơi ngăn cách hết thảy liên lạc với bên ngoài như Thạch Trấn thì tình yêu này mới tỏ ra tương đối chân thực. Một khi về đến trần gian là lại trở nên mịt mờ hư ảo.
Cô thừa nhận anh đã cho cô cảm giác vui vẻ chưa hề có, nhưng cũng cho cô sự lo lắng chưa có bao giờ.
Cô không cho rằng tình yêu của anh là giả, nhưng lại bắt đầu suy đoán xem liệu một người đàn ông như vậy có thể chỉ yêu một người hay không?
Chiếc Continental Flying Spur lao ra khỏi bãi đỗ xe như một cơn gió.
Tân Giang đã rơi tuyết. Bông tuyết lao vào đèn xe như thiêu thân, Thư Sướng ngơ ngác nhìn, cảm thấy cả thế giới đều im lìm và giá lạnh.
"Tại sao không nói lời nào? Tình hình bán sách không tốt à?" Lúc đợi đèn đỏ, Bùi Địch Văn thoáng hôn lên má cô.
Mũi Thư Sướng không chịu nổi mùi khói thuốc, cô quay đầu ra ngoài