Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2496 lượt.
.
Bùi Địch Văn cau mày, "Hình như tâm tình em không tốt lắm?"
Cô lắc đầu, "Đèn xanh rồi, lái xe đi! Ngày có tuyết đi chậm một chút".
"Được rồi, bảo bối của anh ạ". Anh cười dịu dàng. Xe chậm rãi chạy theo dòng xe cộ. Đây là trận tuyết đầu tiên năm nay khiến mọi người ở thành phố Tân Giang nằm ở miền nam này đều khá hưng phấn. Người đi đường đông hơn bình thường rất nhiều.
"Đừng gọi như thế..."
"Em không thích à?"
"Em cảm thấy không quen".
Bùi Địch Văn nhếch môi, phía trước là công viên nơi Thư Sướng dẫn Thư Thần đến chơi. Đánh tay lái, anh dừng xe bên cạnh công viên, vòng tay qua vai Thư Sướng, "Nói đi, rốt cục là làm sao? Thấy em như vậy anh không lái xe được".
Thư Sướng nhắm mắt, "Anh cũng không có chuyện gì cần nói với em thì em có chuyện gì để nói với anh chứ? Em không muốn đến Khế Viên nữa". Nói xong cô đưa tay định mở cửa.
Cách một tiếng, Bùi Địch Văn khóa cửa xe lại.
"Thư Sướng, em không phải người thích gây chuyện vô duyên vô cớ. Em giận anh à?" Lông mày anh cau lại sát nhau, vẻ mặt thoáng cái trở nên lạnh như băng.
Thư Sướng ngẩng đầu nhìn anh, ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn đường từ phía sau anh chiếu tới, đường nét cổ và vai như được tô thêm một nét màu sáng, còn gương mặt anh lại nằm trong bóng tối.
"Anh có thấy cuộc gọi lỡ của em không?" Cô chỉ cảm thấy ánh đèn đó cực kì cực kì chói mắt.
"Mấy hôm nay anh bận kinh khủng, anh chuyển điện thoại sang chế độ im lặng. Vừa xong việc anh đã về tòa soạn xử lí mấy chuyện rồi đi tìm em. Đến bây giờ anh cũng chưa nhìn đến điện thoại!"
Lí do này đúng là không thể bắt bẻ. Lúc họp, lúc bận, lúc ngủ cô cũng để điện thoại ở chế độ im lặng, nhưng cũng chỉ những lúc đó. Còn anh lại im lặng đủ hai ngày một đêm.
Thư Sướng hít sâu, đôi tay đặt trên đầu gối run lên không khống chế được, "Hôm nay em đưa một người bạn đến sân bay, em nhìn thấy anh và một người phụ nữ sóng vai xuống xe, cô ấy ngồi ở đúng chỗ em đang ngồi bây giờ..." Rốt cục nói ra được câu này, Thư Sướng cảm thấy trong lòng như có một tòa tháp vừa đổ sập.
"Và em chỉ dựa vào cảnh tượng đó để kết luận anh lừa dối em? Vì vậy em cố ý tránh mặt anh, tắt điện thoại? Trong ý thức của em, mỗi người đàn ông đều giống như bạn trai cũ của em, đã đi cùng phụ nữ là không có chuyện gì khác để làm ngoài chuyện lên giường? Thư Sướng, trong lòng em, em vẫn không muốn tin tưởng sự thật là anh yêu em, anh bắt đầu cảm thấy bất lực rồi".
Giọng nói của anh vừa lạnh vừa cứng, sắc mặt cũng hơi tái đi. Anh lấy một bao thuốc lá từ ngăn kéo trước xe ra rút một điếu, bàn tay bóp lại, điếu thuốc nát vụn. Anh đóng sập ngăn kéo lại.
Thư Sướng cắn chặt răng không nói lời nào. Không phải cô không có lời để nói mà là cô sợ mở miệng. Lời nói ra như bát nước đổ đi, rất khó có thể thu hồi lại được.
"Anh đã nói với em, anh còn có một công việc khác. Cô ta là đối tác trong công việc của anh, đến Tân Giang nghiên cứu thị trường. Anh đưa cô ta ra sân bay, đây không phải chuyện bình thường sao?"
"Vẻn vẹn là đưa ra sân bay thôi à?" Cô ngẩng đầu, giọng nói rất bình tĩnh, "Hai ngày một đêm nay anh không ở cùng cô ta? Mùi nước hoa nhãn hiệu Thuốc độc trên người anh không phải là nước hoa của cô ta à?"
Vẻ mặt Bùi Địch Văn càng thêm giận dữ, anh ngửa mặt lên như có bình phục tâm tình, một hồi lâu mới bình tĩnh nói, "Bất kể anh nói gì em cũng không tin anh sao?"
"Em không tìm được lí do để thuyết phục chính mình. Có lẽ chúng ta thật sự không nên đến với nhau". Cuối cùng cô vẫn buột miệng nói ra.
"Đây là lời nói thật lòng của em?"
Trong xe đột nhiên yên lặng, luồng khí ấm áp từ điều hòa không cản được cái lạnh bên ngoài. Thư Sướng không khỏi rùng mình, cô cảm thấy khó thở, vươn người về phía sau lấy máy tính, "Làm phiền anh mở khóa cửa, tự em bắt xe về nhà". Cô thấp giọng nói.
Bùi Địch Văn cười lạnh lùng, "Anh vẫn đủ tự chủ để đưa em về nhà!"
Nói xong anh khởi động xe, chiếc xe lách vào làn xe, đón gió tuyết chạy như bay về phía trước.
Ai cũng không nói gì.
Về đến đầu ngõ, anh mở khóa cửa xe.
"Cảm ơn!" Cô xách túi máy tính xuống xe, rất nhanh đã bị gió tuyết bao phủ.
Gương mặt điển trai lịch thiệp của Bùi Địch Văn co rúm vì đau đớn.
Thư Sướng tự nói với mình không được quay lại, không được khóc, nhưng nước mắt vẫn chảy ra không ngừng lại được.
Nếu như ngày mai là tận thế thì em sẽ làm gì?
Em muốn yêu anh!
Cô nhớ tới lời hai người nói ở Thạch Trấn, trong lòng chát đắng.
Nhưng nếu ngày mai không phải tận thế? Cô có dũng khí đón nhận tình yêu của anh hay không?
Cô không dám nghĩ đến đáp án.
Thật ra cho dù ngày mai là tận thế thì cô vẫn muốn có một tình yêu thuần khiết như vàng nguyên chất, không mang một chút tạp chất, không chia sẻ với bất kì ai.
Hình như yêu cầu như vậy cao quá.
Nếu có thể thỏa hiệp, nếu có thể nhượng bộ thì cô đã không chia tay Dương Phàm.
Hôm sau Thư Sướng đến đội cảnh sát khu vực tây thành phố phỏng vấn. Hai ngày trước cảnh sát khu vực phía tây đã kiểm tra đột xuất các hộp đêm, thẩm mỹ viện, quán gội đầu và phá một lo