XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2498 lượt.

Thôi Kiện đưa cho cô một chiếc hộp, không lớn.
Cô mở ra xem, đó là một gói kẹo sữa Alpenliebe. Cô nhét thẳng gói kẹo vào ngăn kéo, cô đã nói cô bỏ kẹo rồi. Bởi vì vị ngọt của kẹo cũng không thể thật sự át được cảm giác đắng chát trong lòng.
An Dương từ Vũ Hán gọi điện thoại về hỏi cô đã đưa thư cho Thắng Nam chưa.
Thư Sướng vỗ trán, nhớ ra chiếc xe cảnh sát vẫn còn đang để ở nhà mình, "Hôm nay chị bận, chiều nay hết giờ làm sẽ đi".
"Chị nhất định phải tùy cơ hành sự, ngàn vạn lần đừng làm hỏng việc của em. Đây chính là lần đầu tiên em tỏ tình đấy".
"Đồ nhát chết, được rồi, chị sẽ cố gắng hết sức". Thư Sướng cười.
"Em hỏi thăm rồi, tối nay đội trưởng Mục không trực, chắc là cô ấy sẽ ở nhà. Có hẹn hò gì chị cũng không được quên việc này đấy nhé!"
"Chị hẹn hò với ai?"
"Ơ, chẳng lẽ chị vẫn là một người cô đơn? Không phải chứ, chị cũng là một người đẹp, chẳng lẽ đàn ông Tân Giang đều mù mắt mà không nhận ra bảo bối như vậy?"
Cầm điện thoại, đột nhiên Thư Sướng cảm thấy một tia xót xa. Đã chơi với Thắng Nam nhiều năm như vậy, bao giờ cũng là các nam sinh gửi thư tình cho cô, trước mặt Thắng Nam cô cũng có vài phần tự tin và hư vinh. Bằng tuổi nhau, trừ một thoáng sóng gió do Lục Minh gây ra, cuộc sống tình cảm của Thắng Nam vẫn như một viên mỹ ngọc không tì vết, còn tình cảm của cô đã như một tấm bia bị bắn thủng lỗ chỗ.
"Chị khóc đấy à? Ha ha, đừng buồn, lần này em làm quen được với mấy chuyên gia tâm lí học tội phạm vẫn còn độc thân. Em sẽ uốn ba tấc lưỡi tiến cử chị với bọn họ. Chị chờ nhé!"
Thư Sướng đặt điện thoại xuống, không biết nên khóc hay nên cười. An Dương cởi mở và hài hước, nói không chừng lần này cậu ta thật sự có thể mở được cánh cửa trái tim của Thắng Nam!
Tuyết ở phương nam bao giờ cũng vậy, bạn còn chưa kịp ngắm tuyết rơi đã thấy trời quang vạn dặm rồi. Đêm đông ẩm ướt, hoàn toàn không có cảm giác buốt lạnh sau khi tuyết tan.
Thư Sướng lái xe đến Tụ Hiền Uyển, vừa xuống xe đã ngửi thấy mùi hoa mai thoang thoảng bay đến tận khu để xe. Cô rất thích mùi hương này, hít sâu mấy hơi, cảm giác như lục phủ ngũ tạng đều mát lạnh. Mấy cây mai vàng này vốn chính là của nhà họ Thư. Có lần Ninh Trí đến phòng khám nói với Thư Tổ Khang mình muốn trồng mấy cây mai ở Tụ Hiền Uyển nhưng vẫn chưa tìm được. Thư Tổ Khang nói vậy cứ đánh mấy cây trong vườn nhà bác tới đó. Ninh Trí cười cười, sao có thể lấy những cây mai bác rất thích đó được. Vu Phân bên cạnh chen vào, cháu có phải người khác đâu.
Khả năng thích nghi của mấy câu mai trồng trong vườn nhà cô rất mạnh, bị đánh đến trồng ở đây vẫn cứ nở đầy hoa. Về đến nhà không ngửi thấy mùi hoa mai, Thư Sướng luôn cảm thấy như kí ức bị ai đó lấy mất một đoạn.
Hôm nay là lần đầu tiên cô đến nhà Thắng Nam kể từ khi nhà Thắng Nam chuyển đến Tụ Hiền Uyển. Cô mua hai chậu cảnh ở chợ cây cảnh mang tới, bố mẹ Thắng Nam rất vui, nói thẳng Thư Sướng quả là tâm lí.
Ngồi nói chuyện với bố mẹ Thắng Nam một hồi rồi đi tham quan nhà xong, Thắng Nam liền kéo Thư Sướng vào phòng mình.
Thắng Nam bị nhiệt miệng, nói mấy câu lại cắn răng xuýt xoa như bị bỏng.
Thắng Nam thở phào một hơi, "Sáng sớm hôm nay tội phạm tử hình đã bị giải lên xe chở tù nên tớ mới được nghỉ ngơi".
Thư Sướng đưa cả chìa khóa xe lẫn lá thư cho cô.
"Cái gì đấy?" Thắng Nam ngồi khoanh chân trên giường như một vị hòa thượng, cô cầm lá thư lật đi lật lại dưới ánh đèn.
"Đọc thì biết", Thư Sướng nói, "Tâm tình mẹ bạn tốt hơn nhiều rồi nhỉ!"
Thắng Nam nhếch miệng, "Thần linh của bà ấy không bị quấy nhiễu nữa, tâm tình có thể không tốt được sao?" Cô bóc phong bì ra, vừa đọc được hai dòng đã cau mày, "Nhảm nhí!"
"Cứ đọc hết đi rồi phát biểu ý kiến". Thư Sướng ngồi xuống bên giường giữ tay Thắng Nam lại không cho ném lá thư đi".
"Này, bạn về phe nào đấy?"
"Tớ trung lập!" Thư Sướng trừng mắt, "Đọc hết đi".
Thắng Nam lườm cô, "Có gì mà phải đọc, tớ đã biết cái tâm tư tiểu nhân của cậu ta từ lâu rồi".
Thư Sướng trợn mắt, "Bạn giả ngu à?"
"Không giả ngu thì còn có thể làm gì? Không lẽ như một thiếu nữ, nhìn thấy cậu ta là đỏ mặt, vặn vẹo eo, ngượng ngùng cúi đầu, tay xoắn quẩy, đi một bước ngoái đầu lại nhìn một lần? Ọe..." Thắng Nam che miệng lại ra vẻ buồn nôn.
Thư Sướng không nhịn được cười, "Bạn nói thật hình tượng. Tớ cảm thấy An Dương rất tốt, bạn làm thiếu nữ một lần vì cậu ta đi!"
"Chuyện cười, tớ lớn tuổi hơn cậu ta, hơn nữa còn là đại đội trưởng của cậu ta nữa".
"Thế thì sao? Bạn chưa xem bộ phim \'Tình yêu công sở\' của Liên Xô cũ à? Chính là nữ lãnh đạo yêu tiểu viên chức đấy!
"Đừng so sánh tớ với bọn Tây đó. Tớ mà yêu một cậu em trai thì khi những người khác trong đơn vị biết họ sẽ đánh giá tớ thế nào?"
"Muốn đánh giá thế nào là tùy họ. Bạn không chỉ là một đại đội trưởng mà còn là một phụ nữ nữa. Đã sắp hai mươi bảy rồi, yêu là chuyện không thể chính đáng hơn, trùng hợp là người bạn yêu lại làm cùng đơn vị mà thôi".
"Tớ không thích cậu ta", Thắng Nam tỏ ra nghiêm túc.
"Bạn lừa được ai chứ! Vừa rồi bạn nói cậu