Tác giả: Sênh Ly
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341355
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1355 lượt.
i bên cạnh mẹ tôi, chọn hết món này đến món nọ trên bàn ăn, trong một khoảnh khắc, tôi còn cứ tưởng đây đang là tết.
Lần đầu tiên, tôi cảm thấy căm ghét cái không khí xung quanh này vô cùng, mọi người đều đang cười, rồi nói chuyện về những diều khúc mắc trong lòng họ, bọn họ vẫn sống một cách vui vẻ, phóng khoáng như thế, hoàn toàn không nghĩ đến ngày mai sẽ như thế nào, mọi người mở tiệc rượu, sự ra đi của người đã mất chẳng qua là bữa tiệc tụ tập ly biệt.
Tôi tùy tiện ăn mấy miếng, chẳng còn thấy mùi vị gì cả, vứt đôi đũa rồi tôi đi vào phòng khách, đầu ngoảnh ra hành lang nhìn ra vô biên vô tận những hạt mưa và nước đang rơi, cơn gió lạnh ùa vào, cả cơ thể lạnh buốt.
“Em sao rồi?”, một giọng nói quen thuộc từ phía sau, tôi quay đầu nhìn lại, thì ra là con người phiền phức, tào lao Cố Tông Kỳ.
Tôi miễn cưỡng cười: “Không sao cả, anh đến đây làm gì?”
“Thấy em ra ngoài, anh…”
Lông mày tôi dựng lên, nhìn anh ấy một cách tỉ mỉ. Anh ấy bị tôi nhìn đến thấy ngại, rồi ho nhẹ một tiếng: “Việc ấy, đừng khó chịu quá, giống như em đã nói ấy, người bệnh được giải thoát cũng là một kết thúc tốt nhất.”
Tôi vẫn cứ nhìn anh ấy, không nói một lời nào cả, anh ấy mở cửa sổ, một cơn gió lạnh thổi vào, tôi ngay lập tức cảm thấy thật sảng khoái, khí ẩm của nước hồ cũng phủ lên mặt tôi. Bởi vì rượu làm cơ thể người ta nóng lên vì vậy mà giờ tôi thấy cơn gió này khiến mặt tôi thật dễ chịu, quay đầu nhìn Cố Tông Kỳ, khuôn mặt anh ấy phủ một lớp đỏ mặt, có lẽ do nguyên nhân uống rượu.
Nhưng trên người anh ất vẫn giữ một hương thơm nhè nhẹ, mà không làm thế nào xóa bỏ đi được.
Anh ấy không nói gì hết, ánh mắt có chút ngần ngại, hình như đang nhìn một cái gì đấy mà lại như chẳng để cái gì vào trong tầm mắt. Trời mưa mỗi lúc một to kèm theo gió lớn tứ phía thổi vào, sóng trào cuồn cuộn, từng cơn sóng xô nhau vào bờ.
Tôi đột nhiên hỏi: “Bác sĩ Cố, anh thích em phải không?”
Câu hỏi một cách tự nhiên như thế, hơn nữa khí chất thẳng thắn, anh ấy đờ người ra một lúc, khoảnh khắc ấy khuôn mặt trắng của anh lại xuất hiện những khoảng đỏ, tôi cười lên nói: “Em đùa đấy, đừng xem là thật nhé.”
Một hồi lâu anh ấy cũng không nói gì, đợi đến lúc không khí bắt đầu gắn kết lại với nhau, Cố Tông Kỳ mới nói: “Anh thật lòng đấy, em có thể suy nghĩ một chút về điều này không?”
Khoảnh khắc nửa giây đầu, tôi cứ ngơ ngác phát đần ra nhìn anh ấy, rồi vội vã nói một câu: “Nói đùa thôi”, sau đó quay đầu bước đi.
Nhưng mới đi được hai bước đã bị anh ấy gọi lại: “Anh luôn muốn một câu trả lời, Dụ Tịch, hôm nay em không để ý đến anh, nhưng em có thể bảo đảm là mãi mãi không đối mặt với câu hỏi này ư?”
Chân dừng lại, tôi quay lưng nhìn anh ấy rồi mỉm cười: “Tại sao, tại sao lại là em?”
Anh ấy cười rối đáp: “Khó nói lắm, nhưng ngay từ lần đầu tiên gặp em, anh đã muốn làm cho người con gái này được vui vẻ.”
“Em không vui vẻ sao? Em thấy em sống rất vui cẻ đấy chứ, không phải buồn, không phải đau đớn vì tình cảm, chính là thế đấy, thoải mái sống không có một gánh nặng nào, chẳng lẽ không phải vui vẻ sao?”
“Như thế không phải là vui vẻ, em đã kìm nén quá lâu rồi, cơ bản là em không còn biết vui vẻ là gì nữa, chỉ là em đã quen với tình trạng hiện tại mà thôi, đối với em mà nói rất thoải mái rất tự tại nhưng đó không phải là niềm vui thực sự.”
“Anh chắc chắn đấy là em ư?”
“Ừ”
“Là thích em hay là một cái gì đấy, hay là thương hại em?”
Mặt anh hơi ửng đỏ nói: “Không phải là tình, chỉ là anh thấy khó có thể nói ra, nhất định sẽ hối hận, đại khái là có cảm giác không thể không làm, em đã từng trải qua cảm giác ấy chưa?”
“Chưa” Tôi trả lời dứt khoát.
Không hiểu vì sao, nụ cười của anh vào giây phút đó, dường như sáng bừng lên như trời nắng sau cơn mưa, hơi lên giọng ở cuối câu giống như khi đứa trẻ trộm ăn kẹo, hơi hóm hỉnh.
Sự tính toán trong lòng tôi bay nhanh, cuối cùng tôi đã tính toán xong xuôi.
“Được rồi, chúng ta cứ thử xem sao”
Tôi nghĩ nghĩ rồi lại thêm vào một câu: “Đừng kể cho bất cứ người nào đấy, nếu như để người khác biết thì hừm hừm.”
Lúc ấy tôi một chút cũng không muốn để quan hệ giữa tôi với anh ấy bị bại lộ để bàn dân thiên hạ biết, đại khái là lúc ấy trong lòng tôi vẫn còn hình bóng Đồng Nhược Thiên – người như tôi đã bị người yêu đá, lại còn bị đồn là tự sát, thật chẳng còn mặt mũi nào.
Nếu như sau này tôi bị Cố Tông Kỳ đá, thì có lẽ cũng chẳng ai biết, còn tôi, có thể làm một con chim đà điểu an toàn, chọn lựa mất trí nhớ, quên đi nỗi đau anh ấy gây ra cho tôi, thậm chí là quên đi trong tủi nhục, đến đây thì tôi không nghĩ gì hơn nữa.
Anh ấy và bạn trai trước của tôi chẳng phải giống nhau, cái gì cũng không phải, chỉ là một cái tên thôi.
Ai biết chứ, mọi sự khó lường, tôi cuối cùng sẽ ra sao, quên hết tất cả những gì về anh ấy, ít nhất đấy sẽ là sự báo ứng sâu sắc nhất mà tôi dành cho anh.
Mặc dù nói là yêu đương, nhưng dường như hai người đều không thực sự chú tâm lắm, tôi chán nằm bẹp ở ký túc xá, rảnh rỗi thì đến chỗ ông chủ ngồi chém gió với mấy anh em,