XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Tác giả: Sênh Ly

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1349 lượt.

n và anh hai ngồi bên cạnh tôi. Tôi nhìn Tần Chi Văn cầm ly rượu, đưa lên miệng nếm thử mùi vị, rồi uống một hơi cạn ly.
Sắc mặt cậu ấy ngay lập tức thay đổi sắc thái, tôi bèn nhẹ nhàng hỏi: “Muỗi thấy không thoải mái à? Đừng uống nữa.”
Cậu ấy lắc đầu: “Không sao đâu, buổi sáng tớ không ăn gì, có lẽ thế nên có một chút không khỏe lắm.”
Tôi giằng lấy ly rượu của cậu ấy, cười đáp: “Cậu đừng cố nữa, thế này nhé, tớ uống thay cậu.”
Mọi người cười phá lên ha ha ha, đáng lẽ trong trường hợp này mọi người sẽ không bỏ qua cho Tần Chi Văn đâu, cơ mà vì sợ thái độ của anh hai nên không ai nói gì cả. Nhưng tôi dần dần nhận ra là người đang ngồi bên cạnh tôi – Tần Chi Văn có gì đó không được bình thường, cậu ấy vốn khuôn mặt rất trắng…, trên trán bắt đầu xuất hiện mồ hôi, sau đó tôi thấy cậu ấy đứng dậy rồi chạy vào nhà vệ sinh.
Nhiệm Chi Ninh cũng ngay lập tức đứng lên: “Để tôi đi xem xem.”






Không khí bàn ăn cũng dần dần bị một chút ảnh hưởng, tôi ngồi ăn mà người một nơi, dạ một nẻo, đợi một lúc lâu chẳng thấy họ quay lại, tôi bèn đi ra ngoài tìm. Cái nhìn đầu tiên tôi thấy không phải là Tần Chi Văn hay anh hai mà là rất nhiều giấy vệ sinh rơi rớt trên bệ cửa. Dính những vết máu…
Còn một đống giấy dính đầy máu vứt đầy trong thùng rác.
Tôi đần người ra một lúc, nhìn Tần Chi Văn một cách ngốc nghếch, dường như cậu ấy bị tôi làm cho giật mình, một lúc sau mới mỉm cười mệt mỏi nhìn tôi: “Chắc tại tớ uống nhiều quá!”
“Đi viện đi.” Dường như có cánh tay nào đó đang bóp nghẹn cổ tôi, khiến cho hô hấp bị tắc nghẽn lại: “Muỗi, đi viện nhanh, anh hai, đưa cậu ấy đi viện đi.”
Tôi nhìn một lúc, tất cả đều là màu đỏ thẫm, nhìn trạng thái này là thổ huyết chứ không phải…
Tôi dừng lại một lúc rồi vội vã phủ định: “Chưa, vẫn chưa ạ.”
Anh ấy mỉm cười, đôi mắt tròn ướt ấy lại biến thành một cái gì đấy như đang muốn bay lên, bóng đêm tối mù mờ không nhìn rõ cảnh vật, anh ấy thuận tay xoa xoa đầu tôi rồi nói: “Ngủ sớm em nhé, đừng nghĩ ngợi nhiều.”
Lòng bàn tay anh ấy có chút lành lạnh, tôi lờ mờ đáp lại một tiếng “Vâng”, rồi mở khóa bước lên phòng.
Ngày hôm sau, tôi gọi điện cho Tần Chi Văn, không có ai nhấc máy, tôi nhắn tin cho cậu ấy nói là tôi sẽ đến bệnh viện Đồng Hoa thăm cậu ấy, nhưng rất lâu sau mới nhận được tin nhắn trả lời: “Tịch Tịch, lúc nãy tớ vừa đi làm thủ tục xuất viện, không cần đến thăm đâu, tớ không sao rồi, bây giờ phải đi ra ngoài một chút đây.”
Tôi liền nổi giận đáp: “Cậu có muốn sống không đấy hả, quay về giường nằm ngay cho tớ.”
“Hi hi, không sao không sao, Tịch Tịch cậu thật là tào lao, cằn nhằn như bà cụ tám mươi tuổi ý, tớ đi cùng anh hai nữa mà.”
Nghe đến hình dáng anh Nhiệm Chi Ninh thông minh, chu đáo, Tần Chi Văn được anh ấy chăm sóc thì tôi cũng yên tâm: “Vậy cậu phải chăm sóc bản thân cho tốt nhé, tớ lên lớp học môn dịch chết tiệt đây.”
Những ngày trôi qua của một cô gái thật giống như một nghìn trang sách mà nội dung giống hệt nhau, mỗi ngày trôi qua một cách nhàm chán, ngày nào cũng giống ngày nào, ăn rồi đi học…
Những trò cười đang được giấu kín dưới bóng tối, những bi kịch cuộc đời, sẽ nhân lúc này mà xuất hiện, trêu chọc giễu cợt con người.
Lúc ấy tôi đang xem một bộ phim hoạt hình cực kỳ buồn cười, thì vô tình có một cuộc điện thoại ở nhà gọi đến, nội dung khiến tôi vô cùng sợ hãi, thậm chí còn có cảm giác đau đớn tột cùng, bà ngoại tôi bị ung thư ruột di căn, sẽ không sống được bao lâu nữa.
Là một ngày tháng Sáu, buổi trưa ánh nắng mặt trời chiếu chói chang khiến tôi bị một trận say nắng, tôi nhớ đến bà ngoại với ánh mắt trìu mến, nà nheo mắt lại rồi gọi tôi Tiểu Tịch, mùa hè bà nấu chè đậu xanh ngon ngọt cho tôi, bà ngồi trong vườn nhìn tôi và Tần Chi Văn đùa nghịch, rồi có một đống khăn giấy rơi xuống ao nước, màu đỏ thẫm, trùng trùng điệp điệp trước mắt tôi khiến tôi chóng mặt vô cùng.
Không kịp nghĩ gì hết, tôi vơ tay lấy ví tiền, đeo giày rồi chạy ngay đến bệnh viện Đông Hoa tầng hai khoa phẫu thuật, đến thang máy tôi cũng không kịp đợi, leo luôn cầu thang bộ lên.Vừa bước đi cầu thang lên tôi đã nhìn thấy bố và mấy chú đang đứng ở cửa phòng, còn có chủ nhiệm khoa phẫu thuật, một vài bác sĩ mặc áo khoác trắng, đều mặc quần ngắn, ngoại trừ một bóng dáng vừa gầy vừa cao, mặc một cái áo sơ mi màu xanh nhạt, mái tóc ngắn xoăn xoăn, khuôn mặt nho nhỏ, tôi bắt gặp đôi mắt quen thuộc.
À đúng rồi, tôi chợt nhớ đến thầy Cố cũng làm ở khoa ngoại phẫu.
Vừa lên đến nơi, tôi liền nghe thấy tiếng bố gọi: “Con đến rồi à, bà đang ở trong phòng bệnh, con vào thăm đi.”
Tôi thở hổn hển, chân đang run lên, vội vã chạy vào phòng. Bà đang nằm trên giường bệnh, một tay thì bị truyền nước, bên cạnh là một đống các máy móc với ánh đèn nhấp nha nhấp nháy. Tim tôi bắt đầu đập mạnh, bà đang ngủ mê man, những vết nhăn trên mặt đều hiện rõ lên, khuôn mặt bà bình an giống như sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Tôi lặng lẽ bước ra ngoài, một đoàn người đi ra ngoài, vào trong thang máy