Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341307
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1307 lượt.
rình Tranh, chỉ khẽ khàng nói với Tô Vận Cẩm: “Em chắc là không cần đến số tiền này nữa chứ?”.
Tô Vận Cẩm xấu hổ đến nỗi chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn Cư An, ngoài nói lời xin lỗi ra, cô chẳng thể nghĩ ra lời nào khác. Chương Việt bước lại gần Trình Tranh, nói như vỗ vào đầu vào mặt: “Cậu vẫn còn là trẻ ranh đấy à? Làm việc gì cũng không dùng đến não hay sao?”.
Trình Tranh không tỏ vẻ yếu đuối, đốp lại ngay: “Người làm việc gì cũng không dùng đến não e rằng phải là chị, biết rõ là hố sau mà vẫn cứ nhảy vào”.
Chương Việt giận đến mức khuôn mặt thanh tú cũng biến sắc, chỉ thẳng vào mặt Trình Tranh mà mắng: “Việc của tôi không cần cậu lo, cậu cút ngay cho tôi nhờ!”.
Trình Tranh hất tay cô ra, “Ai rỗi hơi mà lo việc của chị, chị hãy quản ông chồng chị cho tử tế”.
“Trình Tranh, đi theo em”, Tô Vận Cẩm cố kéo Trình Tranh đi ra xe, nhưng chẳng hề lay chuyển được anh chút nào, bực tức cực điểm bèn nhất quyết bỏ tay ra. “Thật không thể chịu đựng nổi con người này! Anh không về, tôi về.” Nói rồi cô quay đầu nhằm thẳng hướng cổng bãi đỗ xe mà đi.
Trình Tranh lúc ấy mới quay người đuổi theo, không quên ném lại một câu: “Chương Việt, chị cứ ngu ngốc đi, về sau nếm mùi đau khổ đấy”.
Chương Việt nghiến răng nhìn Trình Tranh cùng Tô Vận Cẩm đi khuất, hung hãn bảo: “Trình Tranh chết tiệt, về sau ai còn quan tâm đến cậu mới là đồ khốn bỏ đi!”.
Thẩm Cư An mỉm cười, kéo tay cô, “Đi thôi, đừng giận nữa em, chấp nhặt cậu ta làm gì, về nhà nào”.
Phía bên này, Trình Tranh lái xe cùng Tô Vận Cẩm về nhà, hai người suốt cả đường không nói một câu. Tận đến lúc về đến nơi, lửa giận của Trình Tranh mới dần dà tiêu tán, lại hớn hở bắt chuyện với Tô Vận Cẩm. Tô Vận Cẩm rầu rĩ không nói không rằng tắm rửa đi ngủ, không nhìn đến anh một lần. Trình Tranh bò đến bên người cô, khe khẽ đẩy đẩy bờ vai lộ bên ngoài tấm chăn mỏng của cô: “Này, nói gì đi chứ, vẫn giận đấy à?” Tô Vận Cẩm lặng yên nhích người ra xa, Trình Tranh lại mon men đến gần, nói giọng không phục: “Rõ ràng lúc đầu là anh đúng, sao bây giờ lại thành ra em giận anh thế? Vừa rồi anh có mắng mỏ gì em đâu”.
Tô Vận Cẩm cảm thấy rã rời tới nỗi chẳng thốt nên lời, bị anh chọc phá đến không yên nổi, mới quay người lại, nói giọng lạnh nhạt: “Đúng là anh có lý, đều là lỗi của em hết, Trình Tranh, cứ như thế này thực lòng em rất mệt mỏi, hai người chúng ta sao cứ phải làm khổ nhau thế?”.
Trình Tranh hoảng quá, bèn ôm chặt lấy người cô qua lớp chăn mỏng: “Anh không nghĩ gì nhiều thế đâu, chỉ muốn em ở bên anh thôi. Không sai, anh thừa nhận là anh không ưa Thẩm Cư An, hôm nay cố tình làm anh ta khó xử, nhưng mà Vận Cẩm, em có thể nghĩ đến anh một tí không? Mai là sinh nhật anh đấy, em đã nói là sẽ tặng anh một món quà cơ mà, anh muốn một lời hứa, đừng rời xa anh, hôm em đeo đôi hoa tai hải lam ngọc cũng đã nhận lời với anh rồi còn gì, không được bỏ rơi anh”. Tô Vận Cẩm nhắm mắt, thở một hơi thật dài.
Tô Vận Cẩm nhớ lại rằng mình đã từng nói năng hùng hồn với Thẩm Cư An: “Chúng ta không giống nhau”. Thẩm Cư An rốt cuộc vẫn cứ thông minh hơn cô, khi ấy anh chỉ nhìn cô cười cười chẳng nói đúng sai chi. Giờ nghĩ lại, bản thân cô cũng thấy nực cười, cô chẳng thể nào thanh cao được mấy, bất kể là chủ động hay bị động, cô vẫn cứ phụ thuộc vào Trình Tranh. Cô không thể quyết liệt bảo vệ đến cùng sự tôn nghiêm của bản thân như vẫn tưởng tượng từ lúc còn trẻ dại, bởi vì không thể thanh thản rời bỏ anh, vậy nên cô đã chọn cách chẳng nghĩ ngợi gì, tiếp tục ở lại bên anh. Chỉ có đối với anh tốt một chút, tốt thêm chút nữa cô mới thấy dễ chịu hơn. Ngày này qua tháng khác, Tô Vận Cẩm càng chỉn chu, tinh tế chăm chút đời sống hàng ngày của Trình Tranh, chiều chuộng tính khí vốn có của anh, Trình Tranh càng quyến luyến cô hơn. Nếu đây không phải hạnh phúc, vậy thế nào mới là hạnh phúc?
Sau khi làm việc được gần hai năm, biểu hiện ở trung tâm phục vụ khách hàng của Tô Vận Cẩm khiến lãnh đạo rất hài lòng, vậy nên vị phó tổng phụ trách bán hàng đã tinh mắt chọn lựa cô từ hồi tuyển dụng đã bảo phòng nhân sự gọi cô đến nói chuyện, hỏi cô có bằng lòng chuyển sang phòng marketing, chính thức tham dự vào việc đưa ra chiến lược bán hàng của doanh nghiệp hay không. Tô Vận Cẩm không hề do dự, công việc ở bộ phận marketing tuy không nhàn tản thoải mái như ở trung tâm chăm sóc khách hàng, thế nhưng tiền đồ phát triển thì lại rất lớn, cô quá cần đến một cơ hội như thế này.
Sau khi chuyển sang bộ phận marketing, khối lượng công việc bỗng nhiên tăng lên, họp hành hội nghị, làm kế hoạch, đi điều tra, tăng ca thêm kíp đã trở thành việc thường ngày, việc công việc tư, thi thoảng cũng có bồi dưỡng này nọ. Tô Vận Cẩm một đằng phải chỉn chu mọi nhẽ với Trình Tranh, một đằng gánh vác công việc, thế nên hai đầu công ty, gia đình đều bận rộn, đến đi đường cũng bước nhanh hơn người khác.
Sự nghiệp của Trình Tranh hẳn nhiên là rực rỡ xán lạn. Anh trẻ trung, thông minh, năng lực chuyên môn vững vàng, lại chịu bỏ công bỏ sức, rất nhanh chóng đã trở thành một trong những tổ trưởng dự án của phò