Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây

Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341310

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1310 lượt.

ng thiết kế. Thăng tiến của chức vụ tất nhiên đi kèm với bận rộn tăng lên, thêm ca thêm kíp không ngừng, bản thảo bản vẽ lớn nhỏ, bồi dưỡng kĩ năng nghiệp vụ làm cho các dịp công tác của anh càng nhiều thêm. Có điều, bạn bè đồng nghiệp đều không ngờ, một người trẻ tuổi thành đạt như anh, trông có vẻ bướng bỉnh ương ngạnh, trên thực tế lại quyến luyến tổ ấm nhường vậy. Nếu không phải bắt buộc, anh rất ít khi đồng ý đi công tác, mà cho dù có ra ngoài công tác, làm xong chuyện lập tức quay về, không bày vẽ nấn ná vô vị, tất thảy những “hội họp” và “bồi dưỡng” theo kiểu lộc lá ưu đãi anh đều nhất loạt chối từ; ngoài ra, khối lượng công trình lớn, không tránh khỏi làm thêm giờ, anh cũng dần dần giảm bớt tất cả những thù tiếp cùng tiêu khiển, không có việc gì là đều lên tiếng phải về nhà với bạn gái. Mọi người đều rất tò mò xem người bạn gái rất ít lộ diện của anh rốt cuộc là thần thánh phương nào mà lại có ma lực khiến một người như Trình Tranh sớm chối từ mọi phóng túng như thế.
Bản thân Tô Vận Cẩm cũng cảm thấy nên mãn nguyện mới phải, thế nhưng lại càng cảm thấy áp lực hơn. Trình Tranh quấn quýt cô đến vậy, đương nhiên cũng đòi hỏi cô đáp lại yêu thương nồng nhiệt như thế, ngược lại, nếu như cô có sơ sót với anh, thì dù việc ấy có nguồn cơn lý lẽ, anh cũng sẽ không tránh khỏi nghĩ ngợi. Cô gắng hết sức làm Trình Tranh được thỏa nguyện, gắng hết sức bầu bạn bên anh. Tình yêu của anh nặng nề quá, thế nhưng cô chỉ có thể gánh lấy mà thôi.






CHÚNG MÌNH CHIA TAY THÔI
Một buổi tối cuối thu, Tô Vận Cẩm cùng hai đồng nghiệp ở phòng marketing vừa xong xuôi bữa thết đãi khách hàng quen, bước ra khỏi nhà hàng. Tuy tửu lượng của cô giờ đây đã được tôi luyện đến mức tiến bộ ít nhiều so với trước kia, nhưng vì bụng rỗng không lại bị khách hàng chuốc cho vài ly, nên cô vẫn hơi chuếnh choáng.
“Vận Cẩm, không sao chứ, có cần anh đưa về nhà không?” anh chàng đồng nghiệp vừa xịch tới hạ kính xe xuống hỏi cô.
“Em cảm ơn, không cần đâu ạ.” Cô cười cười vẫy tay tạm biệt anh đồng nghiệp, thói chiếm hữu của Trình Tranh khiến cô đã quen gắng hết sức vạch rõ ranh giới với mọi thị phi. Anh đi công tác đã mấy ngày, không thể đến đón cô, thế nên cô mới yên tâm mà ngồi đến tận lúc tàn cuộc, nếu anh mà trông thấy bộ dạng của cô lúc này, ắt hẳn lại nổi trận lôi đình cho mà xem.
Nghĩ đến anh, Tô Vận Cẩm rút chiếc di động từ túi xách ra, không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã bất giác sững sờ hốt hoảng, trên điện thoại mười mấy cuộc gọi nhỡ, đều là của Trình Tranh, lại còn mấy tin nhắn nữa:
-“Em đang ở đâu đấy? Có nhớ anh không? Anh nhớ em lắm!”
“Phải rồi, lúc biết rõ là anh ở nhà thì em mới đợi anh, còn lúc nghĩ là anh không về, em liền ra ngoài muốn làm trò gì thì làm. Em đối xử với anh như thế sao? Tô Vận Cẩm, nhiều lúc anh không hiểu nổi em.” Trình Tranh hất văng bàn tay cô ra.
Tô Vận Cẩm hít một hơi, từ từ rút tay lại, “Trình Tranh, anh nói có lý một chút đi, tối nay em về muộn, nhưng đúng là vì công việc, lúc ấy xung quanh ồn qua, di động để trong túi, em không nghe thấy chuông reo, cũng không ngờ là anh lại quên mang chìa khóa, em đã xin lỗi rồi, anh còn muốn sao nữa?”.
“Công việc quái quỷ gì mà ghê gớm thế, chẳng qua là hầu mấy lão háo sắc uống rượu. Anh đứng ngoài cửa đợi em đến ba tiếng đồng hồ, ba tiếng đồng hồ! Em có biết không? Cũng may là anh thức đêm thức hôm làm cho xong công việc, không trù trừ lấy một giây trở về ngay, từ lúc xuống máy bay đến giờ, đến một giọt nước còn chưa uống.”
“Em biết là anh giận, nhưng anh có sự nghiệp của anh, em cũng có công việc của em chứ, trước nay em chưa từng trách móc anh ra ngoài khách khứa, thì ít ra anh cũng thông cảm cho em một chút chứ.”
“Anh không biết cách thông cảm cho em, anh không chín chắn – đương nhiên rồi, anh không phảilà Thẩm Cư An, làm sao mà dịu dàng thấu hiểu được như thế. Mà đằng nào anh cũng có biết cuộc em ra ngoài với ai đâu, cũng chẳng buồn để ý.”
Tô Vận Cẩm nghiến chặt hàm răng, rồi lại lơi ra, lời của anh khiến người ra muốn nhịn không nhịn nổi, cô bực không thể cho anh một cái tát, nhưng lý trí nhắc nhở cô, có tức giận cũng chẳng ích gì, không nên chấp nhặt với anh, nhường nhịn một chút, việc gì phải châm dầu vào lửa? Cô cố gắng kìm nén cảm xúc bản thân, nhổm người lên bảo: “Em đi rót cho anh cốc nước”.
Trình Tranh lạnh lùng nhìn cô vào bếp, chốc lát cô đã bưng nước ra, đưa trước mặt anh, anh gạt đi, “ Tô Vận Cẩm, em có biết là anh ghét nhất cái bộ dạng này của em không, cái gì cũng giữ trong lòng, cái gì cũng không buồn nói, em có biết giận dữ không, em có cảm xúc không đấy? Xưa nay đều như thế, cứ như là vì để mọi sự êm đẹp mà phải chịu đựng anh. Cái anh muốn là một người vợ bằng xương bằng thịt, không phải một ô sin làm việc theo giờ chỉ biết phục vụ chu đáo và có thể lên giường với anh”.
Cốc nước Tô Vận Cẩm cầm trên tay bị anh hất nghiêng sang một bên, sóng ra ngoài hơn một nửa, cô giữ tay vững lại, phản ứng đầu tiên chính là hắt nửa cốc nước còn lại vào mặt Tr