Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1305 lượt.
ờ tỏ, dàn âm thanh chấn động đan xen đầy ăn ý với tiếng cụng ly, tiếng cười, cùng đẩy không khí lên đến cao trào. Vốn chỉ là cuộc hội họp quy mô nhỏ của những người bạn khác quê, không ngờ cuối cùng lại chiêu tập được tới mười mấy cô cậu cùng học cấp III với nhau, đương nhiên trong đó có vài người ngày xưa chỉ cùng khối chứ không cùng lớp.
Tốt nghiệp cấp III nháy mắt đã sáu, bảy năm trời, những cậu trai trẻ trung cùng những cô gái bẽn lẽn năm nào đều đã lớn khôn. Có một số người từ sau khi tốt nghiệp đến giờ chưa từng gặp lại, đến khi trùng phùng thì đã không còn như dáng vẻ ngày xưa nữa, mỗi người cảm thán một kiểu. Chu Tịnh giờ trở thành phu nhân của một thương gia, toàn thân châu báu lộng lẫy, đâu còn thấy dáng vẻ thôn nữ ngày nào; Mạnh Tuyết làm tiếp viên của hãng hàng không Thâm Quyến, duyên dáng như xưa, thêm vào vài phần rắn rỏi trưởng thành; Tống Minh biến đổi ghê gớm nhất, cậu nam sinh đeo kính cận dày cộp năm nào đã trở thành một chàng trai cao to, khỏe khoắn, không quá đẹp trai, nhưng khí chất vững vàng, phong độ tót vời; chỉ có Chu Tử Dực vẫn chẳng thay đổi gì cái thói viển vông chớt nhả ngày xưa, kéo lại được mặt mũi đẹp đẽ, chỉ thấy phóng khoáng phong lưu mà thôi, nghe nói anh chàng sau khi tốt nghiệp đại học nối nghiệp bố kinh doanh địa ốc, có thể nói là tuổi trẻ đắc chí, lại còn có một vị hôn thê gia thế ngang ngửa dung mạo tương đương nữa, chỉ đợi người kia du học trở về là sẽ kết hôn ngay; Mạc Úc Hoa sớm đã giã từ dáng vẻ có phần đẫy đà thời thiếu nữ, gương mặt vẫn bình bình như thế, nhưng toát ra hơi hướm nho nhã. Buổi tối hôm ấy, nhân vật thu hút sự chú ý của mọi người hẳn nhiên là cặp Trình Tranh, tất cả đều gào thét đòi cụng ly chúc mừng hai người bọn họ - cặp tiên đồng ngọc nữ trải qua cay đắng bao năm cuối cùng cũng tu thành chính quả.
Trình Tranh hứng thú lên cao khác thường, bất kể rượu ai mời cũng đều không từ chối, cụng xong là cạn, đến phần rượu của Tô Vận Cẩm cũng gánh hết cả, vài lượt như thế, cho dù tửu lượng của anh có tốt đến đâu cũng đã có vài phần túy lúy.
Tô Vận Cẩm với Mạc Úc Hoa đã một đợt không gặp nhau, hai người túm tụm một góc trò chuyện riêng tư, thế nhưng Mạnh Tuyết thấy tình hình không ổn, liền chặn đứng hết thảy đoàn quân chúc rượu do Chu Tử Dực cầm đầu.
Chu Tử Dực cười bảo: “Đúng là chuyện lạ, cô người yêu gắn mác hẳn hoi còn chưa nói năng chi, cậu thương xót nỗi gì”.
Mạnh Tuyết gác ly rượu lên bàn: “Dựa vào tình bạn từ hồi trẻ nít đến lúc lớn lên thì sao! Có bản lĩnh thì uống với tớ đây này”. Chu Tử Dực là người thông minh, lẽ nào lại bằng lòng đọ rượu với cô, bèn cười xòa cho qua chuyện.
Mạc Úc Hoa ngó thấy tình hình bên đó, liền nói với Tô Vận Cẩm, “Sao thế, trông cậu với anh chàng nhà cậu có gì đó không ổn”. Tô Vận Cẩm cười méo xẹo, “Nào chỉ có không ổn, mà cũng chẳng phải một, hai ngày đâu”. Mạc Úc Hoa chỉ bảo, “Tội gì phải thế, Trình Tranh đối với cậu ra sao, trong bụng mọi người đều biết, có một người con trai như thế một lòng một dạ với cậu, bao nhiêu người ngưỡng mộ cũng chẳng được, sao lại phải vì cơn giận dữ chốc lát mà làm việc dại dột, bỏ lỡ cậu ấy, cậu sẽ hối hận đấy”. Tô Vận Cẩm ủ ê nói: “Tớ đâu phải không biết anh ấy tốt, tớ cũng muốn đối tốt với anh ấy, thế nhưng hai người muốn tốt với nhau, ở bên cạnh vì đâu lại mệt mỏi đến thế? Úc Hoa, cậu có tin vào duyên phận không?”
Mạc Úc Hoa đáp: “Tớ tin, nhưng tớ còn tin hơn là duyện phận cũng phải biết nắm bắt lấy, ơ, cậu nhìn bên kia kìa”. Cô dùng ánh mắt ra hiệu cho Tô Vận Cẩm.
Tô Vận Cẩm nhìn sang, Trình Tranh uống nhiều quá rồi, thần trí không còn minh mẫn tựa đầu lên vai Mạnh Tuyết. Mạnh Tuyết có phần ngại ngùng đẩy Trình Tranh một cái, anh lắc lư một chặp, rồi lại dựa vào như cũ. Lần thứ hai, cô không đẩy ra nữa, trong ánh mắt của cô gợn thêm ít nhiều thương cảm.
“Nhị vị mỹ nhân trốn vào góc này vụng trộm nói chuyện gì đấy?” , Chu Tử Dực cầm ly rượu bước lại. “Úc Hoa, lâu rồi không gặp, cậu đẹp ra đấy”. Anh chàng dường như hoàn toàn không nhớ gì đến chuyện quá vãng sượng sùng hồi cấp III. “Đâu có, là miệng luỡi của cậu càng lúc càng ngọt ngào thôi”. Mạc Úc Hoa cười đáp lời. Tô Vận Cẩm đứng lên: “Các bạn cứ ngồi, tớ ra xem Trình Tranh thế nào, đi trước nhé”.
Cô bước đến bên Trình Tranh, trước hết là mỉm cười với Mạnh Tuyết. Trong nụ cười của Mạnh Tuyết lại có vẻ khiêu khích, “Cuối cùng thì cậu cũng đã nghĩ ra phải qua xem người yêu thế nào rồi đấy nhỉ?”. Tô Vận Cẩm dường như không nghe thấy lời của Mạnh Tuyết, cô nhổm người trước Trình Tranh, vỗ nhè nhẹ lên mặt anh, “Trình Tranh, tỉnh lại nào, chúng mình đi về nhé”.
Trình Tranh không phản ứng gì, cô dồn hết sức vào tay, gắng gỏi dìu anh dậy, loạng choạng mất một lúc, Tống Minh ở cách đó không xa vội vã đưa tay ra đỡ một bên người Trình Tranh.
“Cảm ơn cậu”, Tô Vận Cẩm nói với Tống Minh. “Phiền cậu dìu anh ấy ra ngoài với tớ.” Cô lại quay sang Mạnh Tuyết, “Cám ơn bờ vai của cậu, thảo nào Trình Tranh vẫn hay nói, cậu chính là huynh đệ tốt của anh ấy”.
Mạnh Tuyết cười cười mai mỉa, cũng đứng dậy luôn, Tô Vận Cẩm