Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341309
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1309 lượt.
chào hỏi xong xuôi mấy người bạn khác đang ở đó, Mạnh Tuyết không yên lòng bèn theo chân cô và Tống Minh đi ra bên ngoài. Trông bộ dạng này của Trình Tranh, chắc chắn anh không thể lái xe được, Tô Vận Cẩm ra đến vệ đường, đang định giơ tay vẫy xe, Trình Tranh dần dà khôi phục được ý thức, bóp đầu hỏi mình sao lại ở chỗ này.
“Anh uống nhiều rồi, em đưa anh về trước đã”, Tô Vận Cẩm nhỏ nhẹ nói. Trình Tranh lờ đờ nhìn cô, Tống Minh cùng Mạnh Tuyết một hồi, giằng ra khỏi tay cô, “Em cứ về trước đi, anh chưa say, vẫn uống tiếp được”. Sức giãy ra của anh quá mạnh, cả người đều đứng không vững, nhất thời lảo đảo một hồi, Mạnh Tuyết nhanh mắt lẹ tay đỡ lấy anh, anh nửa tựa vào Mạnh Tuyết, một lát mới đứng yên được.
Tô Vận Cẩm bước lên mấy bước, nắm lấy tay anh, “Trình Tranh, đừng quấy nữa, về nhà với em”. Trong giọng nói của cô đã có ít nhiều ý vị van nài. Trình Tranh thêm một lần nữa giằng ra khỏi tay cô, loạng choạng ghì lấy bờ vai Mạnh Tuyết, “Đã nói là không cần em phải lo, em muốn về thì về trước đi”. Tình cảnh nhất thời có phần khó dàn xếp, đến Tống Minh đứng nhìn một bên cũng cảm thấy ít nhiều ái ngại.
Tô Vận Cẩm lặng lẽ nhìn Trình Tranh một lát, sau đó bình tĩnh bảo với Tống Minh và Mạnh Tuyết: “Nếu đã thế này, tớ đi về trước vậy. Phiền các cậu để ý đến anh ấy, đừng cho anh ấy uống nhiều, cũng đừng cho lái xe”. Cô giở cuốn sổ ghi chép từ trong túi xách ra, nguệch ngoạc viết mấy chữ, “Đây là địa chỉ nhà chúng tớ, phiền các cậu đến lúc tàn cuộc thì vẫy xe cho anh ấy, lên xe xong rồi gọi cho tớ nhé, cảm ơn”.
Tận đến lúc chiếc taxi mà Tô Vận Cẩm bắt đã mất hút nơi góc đường, Trình Tranh mới chầm chậm đứng thẳng lên, cơn say đã tan biến, chỉ trơ lại nỗi thất vọng, anh cơ hồ đột ngột ý thức được mình với Mạnh Tuyết đang áp sát vào nhau, liền vội vàng đẩy cô ra, chỉ nói gọn lỏn một câu: “Xin lỗi nhé”, rồi quay đầu đi thẳng vào chỗ hội họp.
“Trình Tranh!”, Mạnh Tuyết ở phía sau gọi giật anh, anh nghi ngại quay đầu lại, không ngờ đúng lúc hứng lấy cái tát cô giáng tới. Trình Tranh phản ứng kịp thời, chặn ngay trước khi bàn tay cô bạt xuống, kinh ngạc kêu lên: “Cậu cũng uống nhiều hay sao thế?”
Anh đã trông thấy nước mắt Mạnh Tuyết. Trình Tranh và Mạnh Tuyết lớn lên cùng nhau, trong lòng anh, cô vẫn luôn là hình ảnh một cậu con trai giả gái, đây mới là lần đầu tiên cô khóc trước mặt anh.
Mạnh Tuyết rớt nước mắt, ngẩng đầu lên bảo: “Cái tát này, coi như trả lại hết cho cậu tất thảy tình cảm của tôi đối với cậu bao nhiêu năm nay. Cậu có thể không yêu tôi, thế nhưng không thể lợi dụng tôi thế này được, cậu biết rõ là từ bé tôi đã thích cậu, vậy mà lấy tôi ra làm công cụ cho mấy trò vờn vỡ ái tình giữa các người, thật quá tàn nhẫn!”.
Trình Tranh nói lỏng bàn tay đang chặn cô, cảm giác hỗn loạn vô chừng, “Phải, phải, phải, các người đều đúng hết, chỉ có tôi là sai. Nếu cái tát này giáng xuống có thể làm cậu dễ chịu hơn, vậy thì cậu cứ đánh đi”.
Mạnh Tuyết lau kho nước mắt, cười gằn bảo: “Nhưng bây giờ tôi lại không muốn đánh nữa, bởi vì tôi phát hiện là thực ra cậu còn đáng thương hơn tôi. Chẳng phải cậu muốn lấy tôi ra để chọc tức Tô Vận Cẩm hay sao, đáng tiếc thật, người ta hoàn toàn chẳng them để ý. Bao nhiêu năm rồi, cậu khốn khổ yêu một người mà bản thân cậu cũng không rõ cô ta có yêu cậu không, cậu ngỡ là đã có được cô ta, thực ra đâu có phải!”.
Anh đột nhiên lấy tay ôm mặt, cơ hồ như vậy mới có thể không nghe thấy lời cô nói, một lúc lâu sau, anh mới nói với Tống Minh một câu: “Xin lỗi, phiền cậu để ý cô ấy”. Sau đó rời đi như chạy trốn.
Khi anh về đến nhà, trời đã rất khuya, đèn vẫn còn sáng, Tô Vận Cẩm vẫn ở đó, điều này ít nhiều khiến anh cảm thấy an lòng. Cô vẫn chưa thay quần áo ngoài, bình tĩnh ngồi xem ti vi, thứ ánh sáng biến ảo trên màn hình làm cho khuôn mặt cô có đôi nét khó đoán định.
“Anh về rối à?” Cô tiện tay đặt chiếc điều khiển xuống, hệt như bao nhiêu lần đợi chờ bấy lâu nay.
“Anh về rồi, em vẫn chưa ngủ… Có gì định nói với anh à?” Trình Tranh thắc thỏm đút tay vào túi quần jean rồi lại rút ra.
Tô Vận Cẩm ngẩng mặt lên dò xét anh, “Em chỉ định nói là, Trình Tranh, anh thật quá ấu trĩ”.
Trình Tranh ngồi phệt xuống sofa, vùi mặt lên đầu gối, “Anh ấu trĩ lắm, anh ngây thơ cho là anh làm thế có thể chọc giận được em, cho là em sẽ ghen tuông vì anh, thế này mới có thể chứng minh rằng em rất quan tâm đến anh”.
Khuôn mặt Tô Vận Cẩm không tỏ rõ thái độ gì.
Trình Tranh thở ra một hơi thật dài, “Bao nhiêu năm nay, rốt cuộc em vẫn không yêu anh, thế nên mới có thể bình tĩnh nhường này”. Một việc bấy lâu nay anh không dám nghĩ ngợi, không dám đối mặt, bây giờ đã tự nói ra hết cả, có cảm giác thanh thản như thể con tim đã từ bỏ.
“Chúng mình chia tay thôi, Vận Cẩm.”
Nhiều khi tôi rất hận anh ấy, nhưng yêu anh ấy còn nhiều hơn thế.
Chúng mình chia tay thôi, Vận Cẩm….
Tô Vận Cẩm giật mình choàng tỉnh từ cơn mơ, trong căn phòng thênh thang nhường này chỉ trơ trọi mình cô, tiếng nói cất