Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Vân Thanh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2277 lượt.

ay đặt lên đầu nó, dịu dàng nói
“Tiểu Huyên Huyên tự ăn nha…………..” Lôi Tử Huyên cười hì hì
Ngón tay điểm nhẹ chóp mũi của nó, nàng khen ngợi nói “Ngoan, tiểu Huyên Huyên giỏi quá!”
“Mẹ, nói cho mẹ biết một chuyện nha!” Lôi Tử Huyên đột ngột ngừng ăn, híp hai con mắt tỏ ra thần bí nói với Lôi Dĩnh
“Chuyện gì a?” Lôi Dĩnh cười mở miệng hỏi, tiểu nha đầu này ở vườn trả lại đi bắt nạt người khác sao?
“Mẹ….ở nhà trẻ có một thầy rất xinh đẹp a…………hơn nữa thầy đối xử với tiểu Huyên Huyên cũng rất tốt!” Lôi Tử Huyên cười hì hì
“Vậy sao? Tốt lắm cơ à?” Lôi Dĩnh cười nói, còn tưởng rằng nó đã làm ra chuyện ko đúng gì chứ?
“Mẹ, tiểu Huyên Huyên cũng rất thích thầy nha………..” Lôi Tử Huyên vui vẻ bày tỏ lòng yêu thích đối với vị giáo viên mới đến
“Mẹ biết rồi, hiện tại con ăn cơm nhanh chút” Lôi Dĩnh nhìn nàng, cười lắc lắc đầu, chuông cửa lúc này lại vang lên . Nàng đặt chén cơm trong tay xuống, đứng dậy đi mở cửa
Vừa mở cửa, đập vào mắt nàng đã là một bó hoa tươi thật lớn , đầy ắp hoa hồng, rất đẹp ! Lôi DĨnh hướng mắt lên trên ngước nhìn, đối diện nàng là một khuôn mặt tỏa ra ánh sáng ấm áp như ánh mặt trời, cùng nụ cười tươi và đôi mắt ôn nhu chăm chăm nhìn nàng
“Tặng cho em, thích ko?” Minh Thiên Mạch cầm bó hoa trong tay đưa đến trước mặt Lôi Dĩnh, nói
Lôi Dĩnh ngẩng người một lúc mới nhận bó hoa, đây là lần đầu tiên hắn trực tiếp tặng hoa cho nàng, thật có chút ngoài ý muốn, nhìn hắn, nàng mở miệng hỏi “Sao lại tặng hoa cho em?”
“Lúc lái xe đi ngang qua cửa hàng bán hoa, nhân tiện anh đã mua một bó. Dù sao quen nhau đã lâu như vậy, anh vẫn chưa 1 lần tặng hoa cho em ” Minh Thiên Mạch cười nói, nâng tay tùy tiện vén tóc nàng
“Vào…….vào đi!” Ôm bó hoa trong tay , nàng lách người qua một bên cho hắn tiến đến
“Ba Mạch………..” Minh Thiên Mạch vừa vào đến cửa đẽ nghe thấy một tiếng hét ngọt ngào , hắn ngồi xổm xuống đón lấy tấm thân bé nhỏ đang chạy về phía hắn
“A………..tiểu công chúa, có nhớ ba Mạch hay ko?” Ôm lấy Lôi Tử Huyên, hắn đứng thẳng người dậy, cười hỏi
“Nhớ nha……….” Lôi Tử Huyên nói xong, đã hướng về mặt hắn “chụt” một cái thật mạnh
“Các người nói chuyện nhỏ một chút đi, tiểu Tuyết đang ngủ ở phòng khách” Lôi Dĩnh đi theo phía sau bọn họ, nhỏ giọng nhắc nhở
Minh Thiên Mạch dưng bước, hướng phòng khách nhìn nhìn, nói “Anh và tiểu công chúa vào phòng chơi đây, nếu còn ở đây sẽ làm phiền đến Tiểu Tuyết”
“Anh ăn cơm chưa?” Lôi Dĩnh hỏi
“Đã ăn rồi” Minh Thiên Mạch cười trả lời
“Mẹ ! Tiểu Huyên Huyên đã ăn sạch cơm rồi nha……….” Lôi Tử Huyên chớp chớp đôi mắt to nói
“Vậy hai người lên phòng chơi đi, mẹ dọn dẹp 1 chút” Lôi Dĩnh nhìn bọn họ nói
“Mẹ………..bó hoa đẹp này, lát nữa đặt trong phòng có được ko?” Lôi Tử Huyên duỗi bàn tay nhỏ, chỉ chỉ vào bó hoa
“Được”
“Chúng ta đi thôi” Minh Thiên Mạch nói xong đã ôm tiểu Huyên Huyên đi lên lầu
Lôi Dĩnh đem bó hoa đặt lên chiếc bàn trống, nâng bát lên rồi lại chậm rại đặt bát xuống, tiếp tục ăn nhưng chỉ sau hai muỗng cơm nàng đã ăn ko vô nữa, nàng hiện tại có chút rồi loạn
Đứng dậy dọn dẹp bát đũa, Lôi Dĩnh đem toàn bộ đồ ăn trên bàn bỏ vào tủ lạnh, lát nữa, các nàng trở về, nếu ai có đói bụng, có thể hâm nóng lại đồ ăn . Xong việc, nàng mới cầm bình hoa hướng về phòng mình






Ha ha.... .....
Vừa đi đến cửa phòng, Lôi Dĩnh đã nghe thấy tiếng cười vui, có thể thấy được bọn họ vui chơi với nhau vui vẻ biết nhường nào
Đẩy cửa phòng ra, đi vào, nàng nhỉn hai người đang cười hì hì trên giường nói "Chơi cái gì vui vậy? Ở ngoài còn nghe thấy tiếng cười của hai người"
Minh Thiên Mạch vừa lôi kéo hai bàn tay nhỏ bé của Lôi Tử Huyên vừa quay đầu nhìn nàng cười nói "Cùng nó chơi thọc lét"
Thật con nít, Lôi Dĩnh lắc lắc đầu cười, ko nói gì thêm, nàng trực tiếp đặt bình hoa lên góc bàn
Hoàng tử sau khi biết chuyện, liền rơi lệ bi thương, chàng nhìn chăm chú vào công chúa Bạch Tuyết nói
"Công chúa đáng thương. Nếu em có thể sống lại thì tốt quá!" Hoàng tử đem hoa dâng lên cho nàng Bạch Tuyết, tình cảm chan chứa đối với nàng nói "Nàng làn da tuyết trắng, hai má hồng hồng, giống như người ngủ say, căn bản ko giống người đã chết" Rốt cuộc, hoàng tử kìm lòng ko được cúi người xuống hôn nàng Bạch Tuyết
Đột nhiên, công chúa Bạch Tuyết cử động ,từ trong miệng nàng nôn ra miếng táo đã ăn vào. Thì ra chính tình yêu của hoàng tử giành cho công chúa, đã làm mất đi độc tính của quả táo, công chúa dần dần khôi phục nhiệt độ cơ thể, mở to đôi mắt sáng ngời.... ...... ..."
Lôi Dĩnh chỉ lặng lặng ngồi ở một bên giường, lắng nghe giọng nói như gió xuân của hắn, giọng hắn thật sự rất êm tai, khó trách tại sao tiểu Huyên Huyên lại thích nghe truyện xưa hắn kể như vậy
"Đang ngủ!" Lôi Dĩnh nhìn đôi mắt đã khép lại của con gái nhẹ giọng nói
"Ừ" Minh Thiên Mạch nhẹ nhàng buông tay Tử Huyên ra, đặt tay nó vào trong chăn, rồi hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó 1 cái, coi như là một nụ hộn ngủ ngon
Lôi Dĩnh nhìn Minh Thiên Mạch đang ngồi đ