Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Vân Thanh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341985

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.

m mắt hắn . Lúc này nơi khóe mắt nàng vẫn còn ngân ngấn nước mắt xung , vẻ mặt đầy nước mắt "Nếu muốn ly hôn , thì nhất định phải về nước , chúng ta hãy cho nhau thời gian 3 tháng, nếu ba tháng sau, em vẫn muốn ly hôn, anh sẽ để em đi" Đây là thỏa thuận cuối cùng của hắn, chỉ cần cho nhau thời gian ở chúng, hắn tin tưởng , nhất định nàng sẽ yêu hắn lại
Ba tháng?Thời gian? Nàng nhìn hắn, đầu óc xoay chuyển một hồi, lát sau mới do dự mở miệng đáp "Được, tôi chấp nhận" Nếu muốn đánh cuộc!! Vậy thì nàng sẽ đánh cuộc lúc này
"Anh cho em 1 tuần, em đem mọi chuyện ở bên này xử lý thật tốt" Cung Thần Hạo nói
Lôi Dĩnh nhìn hắn , gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý
"Lau mặt của em một chút đi" Cung Thần Hạo buông vai của nàng ra , từ trong túi áo rút ra một cái khăn giấy đưa cho nàng
Lôi Dĩnh tiếp nhận rất nhanh đã dùng khăn lau lau . Cung Thần Hạo buồn cười nhìn , định vươn tay giúp nàng gỡ miếng giấy dính trên mặt, ai ngờ nàng lại lui xuống phía sau vài bước, hai mắt nhìn chằm chằm hắn
"Giấy dính vào mặt" Cung Thần Hạo thu tay lại, tức giận nói (Rin: Hạo ca ko ăn được đậu hũ nên tức ...há há....)
Lôi Dĩnh cúi đầu "Tôi tự lấy nó ra là được" Sau đó nàng lấy từ trong túi ra một cái gương nhỏ,lau mảnh giấy trên mặt đi
"Đã đến giờ ra về, đi thôi!" Cung Thần Hạo nói xong, liền dẫn đầu đi phía trước , sau đó xoay người bước vào vườn trẻ
"Mẹ.... ...... ......" Lôi Tử Huyên vẫy vẫy cánh tay nhỏ bé, miệng lớn tiếng kêu , lúc này nàng đang được Cung Thần Hạo ôm trong ngực
Lôi Dĩnh ko nhìn hắn chỉ nhìn tiểu Huyên Huyên vẫy vẫy tay, cười nói "Nào, tiểu công chúa, cho mẹ ôm 1 cái"
"Mẹ.... .....con muốn ôm thầy.... ......" Lôi Tử HUyên chu chu cái miệng nhỏ nhắn (Rin: bé Huyên yên tâm ....sau này ngày nào em cũng được ôm)
"Tiểu Huyên Huyên ngoan nha!! Đã đến giờ tan học, thầy chỉ có thể đưa con đến đây" Cung Thần Hạo dịu dàng nói
"A.... .........vậy tiểu Huyên Huyên muốn hôn hôn.... ......" Lôi Tử Huyên chỉ chỉ khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, nói
"Được" Cung Thần Hạo ko chút nào keo kiệt hôn lên hai má của nó
Lôi Tử Huyên cũng đáp lại bằng cách hôn lên mặt hắn hai cái, sau đó nó mới buông tay để cho Lôi Dĩnh ôm lấy rồi quay đầu hướng Cung Thần Hạo nói "Thầy ơi.... .......tiểu Huyên Huyên đi nha.... ....."
"Ừ, ngày mai gặp" Cung Thần Hạo cười nói, con bé này thật đáng yêu
"Tạm biệt.... ......." Xoay người đi, nó cũng ko quên tặng cho hắn 1 cái hôn gió
Hai tay nắm chặt vô lăng, đôi mắt thịnh nộ bốc hỏa, khuôn mặt lạnh lùng , nhìn xa xa cái chuyện vừa xảy ra , tuy rằng hắn ko nghe được nội dung câu chuyện bọn họ nói , nhưng xem qua cái hình ảnh ấy , tim của hắn như bị một con dao sắc bén cứa vào , từng chút, từng chút một cứa thật sâu vào đáy lòng hắn
Cố nén suy nghĩ chất vấn kích động , hắn ko thể làm ra cái hành động như vậy , hắn đã chấp nhận cho nàng thời gian, mà nàng cũng đã đồng ý sẽ lấy hắn, cho nên, việc hiện tại hắn phải làm chỉ có thể là chờ đợi
Hôm nay , hội họp chấm dứt sớm , hắn vốn định cùng nàng đi đón tiểu Huyên Huyên , nhưng mà hắn vừa định đến đón nàng thì đã thấy nàng đã bắt được 1 chiếc taxi . Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể đi theo phía sau chiếc xe đó, nếu hôm nay hắn ko đến đây, thì cũng sẽ ko thể nhìn thấy cái cảnh đau lòng ấy!! Tiểu Huyên Huyên xem ra cũng thật thích "hắn" (Cung Thần Hạo)
Điều này khiến hắn có chút bất an , dù sao Cung Thần Hạo cũng là cha ruột của nó, bọn họ có quan hệ ruột thịt , ko.....ko.....hơn 2 năm nay, hắn là người luôn ở cạnh 2 mẹ con họ , mà tiểu Huyên Huyên cũng rất quấn quít hắn , cho nên cơ hội của hắn sẽ nhiều hơn Hạo . Cứ tưởng tượng rồi lại phủ nhận, hắn thật mâu thuẫn, một chút cũng ko giống với hắn trước đây
"Mẹ.... ........." Lôi Tử Huyên kéo kéo Lôi Dĩnh đang bắt xe
"Sao vậy?" Lôi Dĩnh quay người lại , cúi đầu hỏi
"Mẹ.... ........tiểu Huyên Huyên có nhìn thấy ba Mạch lái xe đến a.... ..." Lôi Tử Huyên cười hì hì nói
"Thật sao? Ở chỗ nào?" Lôi Dĩnh ngồi xổm xuống, nhìn nàng hỏi, hắn cũng đến đây sao? Vậy chuyện vừa rồi, hắn có nhìn thấy ko? Trong lòng nàng ko tự giác lo lắng
"Đứng ở phía sau mẹ.... ..." Lôi Tử Huyên nói xong, liền chạy lại chỗ Minh Thiên Mạch vừa xuống xe
"Ba Mạch, mẹ ngẩng người trông thật ngốc.... ....." Lôi Tử Huyên vòng cánh tay nhỏ qua cổ hắn, cười híp mắt nói
"Đúng vậy!! Chỉ có tiểu công chúa nhà chúng ta là thông minh nhất" Minh Thiên Mạch nâng tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, cười nói
Lôi Tử Huyên bị hắn "nựng , nựng" cười lên ko ngừng
Lôi Dĩnh vội vàng đứng dậy , nhìn hắn ôm tiểu Huyên Huyên đứng ở một bên xe, khuôn mặt nở nụ cười như lúc trước , điều này khiến nàng cảm thấy nhẹ nhõm, thở dài một hơi, hẳn là nàng đã suy nghĩ quá nhiều
"Anh tới khi nào?" Lôi Dĩnh bước lên phía trước hai bước
"Ừ, hôm nay họp vừa xong, anh đã muốn thử qua thời vận 1 chút, ko ngờ tới muốn đi gặp em vừa vặn lại chạm mặt ở đây , hai người vẫn chưa đi" Minh Thiên Mạch cố tỏ ra bình tĩnh, hắn không muốn để cho nàng phát hiện ra điều gì bất thường
"A, là như vậy à!" Lôi Dĩnh nghe thấy câ


XtGem Forum catalog