Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Vân Thanh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341987

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1987 lượt.

bác" Nàng chỉ có một mình hắn là con, cho nên mọi chuyện nàng làm lúc này đều là muốn tốt cho hắn
"Bác muốn con rời bỏ Thiên Mạch?" Lôi Dĩnh tỏ ra hiểu biết. Nàng hiện tại rất hiểu chuyện này, trên TV lẫn trong tiểu thuyết đều có cái tình tiết này, cha mẹ vì ko hải lòng đối với tình nhân của con trai mình, thường trực tiếp tìm đối phương, lấy tiền tài mua chuộc con người
"Đúng , chỉ cần con chịu rời đi, bác sẽ cho con năm trăm vạn" Tống Trân mở túi xách, rút từ bên trong ra một tờ chi phiếu, đặt trước mặt nàng
Lôi Dĩnh nhìn tờ chi phiếu, gương mặt lộ ra một chút tươi cười trào phúng "Con nghĩ bác gái đây quá đề cao con rồi, thì ra hạnh phúc con bác chỉ đáng giá có năm trăm vạn, đúng là thật buồn cười"
"Cô.... ........tôi ko muốn nói cái gì thêm với cô, cứ cầm tiền đi, tôi hi vọng rằng cô có thể nhanh nhanh rời khỏi cuộc sống của con tôi" Tống Trân ko muốn cùng nàng nói thêm cái gì nữa
Lôi Dĩnh cầm lấy tờ chi phiếu , đùa nghịch trong tay 1 chút, rồi lại đặt xuống trước mặt Tống Trân lạnh giọng nói "Thật sự rất cảm ơn ý tốt của bác gái đây , nhưng mà Lôi Dĩnh con đây cũng ko thiếu tiền, cho nên con chỉ có thể đối mặt với bác nói tiếng xin lỗi, bác vẫn là thu hồi lại đi thôi , thật ngại quá"
"Thiên Mạch vì chuyện của cô, đã náo loạn với gia đình, đêm qua lại cùng chúng tôi một trận ầm ỹ, nó có nói không phải là cô thì sẽ ko cưới , cô thật hi vọng nó vì cô , phản bội cả nhà, trở thành người hai bàn tay trắng sao?" Tống Trân nói
Loại kết quả này ko phải là điều mà nàng hi vọng "Con sẽ cùng anh ấy nói chuyện thật tốt"
"Chúng tôi chỉ có 1 mình hắn là con, cô phải hiểu tấm lòng của kẻ làm cha làm mẹ như chúng tôi, cho nên tôi hi vọng cô và nó có thể mau chóng chia tay" Tông Trân tận tình khuyên bảo nói, nàng hi vọng có thể mượn điều này dao động Lôi Dĩnh
"Con hiểu rồi, cửa ở bên kia, xin mời " Lôi Dĩnh cảm thấy tốt nhất lúc này nàng ko nên tiếp tục cùng Tống Trân nói chuyện nữa, nàng lập tức đứng lên, ngồi xuống bàn làm việc trở lại, tự nhiên ăn đồ ăn của mình
"Cô hiểu thì tốt, cô, tôi tuyệt đối sẽ ko xem cô là con dâu" Buông ra lời chua ngoa, Tống Trân tức giận đem ly trà trên bàn trà quăng xuống mặt đất, rồi xoay người rời đi
"làm sao vậy?" Nghe thấy tiếng động, Vương Tư Tư chạy tới, vừa vặn gặp gỡ Tống Trân mở cửa đi ra, "nàng" (Vương Tư Tư) hướng Tống Trân mỉm cười lễ độ
"Hừ!" Tống Trân ko chút khách sao, lườm nàng 1 cái , liền rời đi
"Ách.....Dĩnh tỷ, hai người.... ......hai người làm sao vậy?" Vương Tư Tư có chút kinh ngạc hỏi, ánh mắt đã rơi lên người của Lôi Dĩnh
" Ko sao, Tư Tư, em giúp chị thu dọn mãnh vở một chút" Lôi Dĩnh nâng tây chỉ chỉ miểng chai bên cạnh cái ghế
Vương Tư Tư nhìn theo tay nàng "Được" Mặc dù có chút thắc mắc, nhưng Dĩnh tỷ đã ko muốn nói, nàng biết cũng ko nên hỏi nhiều,liền xoay người đem miểng gom lại rồi lau lại sàn
Xem ra, chuyện hôn sự của Thiên Mạch, đã đánh động tới ba mẹ hắn, nếu không , hôm nay, Tống Trân cũng sẽ ko tới đây , dùng tiền của mình khiến nàng dao động . Sự việc phát triển càng ngày càng phức tạp, sóng cũ chưa tan, sóng sau lại tới, nàng nên làm cái gì bây giờ?






Hôm nay, tâm tình Lôi Dĩnh thật xấu , bởi vì cái chuyện buổi sáng mà, tâm tình của nàng đã trở thành cái trạng thái mưa dầm như trước
Cho nên nàng đã đến nhà trẻ Bảo Ân trước giờ tan học khoảng nửa tiếng , chờ đợi tiểu công chúa tan trường . Vì chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nó, tất cả mọi phiền não của nàng đều biến mất
Một bóng hình quen thuộc đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt nàng. Nàng lắc lắc đầu, hắn sao lại xuất hiện ở chỗ này? Chắc chỉ là người giống người , nàng tự nói thầm với chính mình , nhưng khi bóng người quen thuộc kia quay người lại , thì nàng đã kinh ngạc rồi . Lôi Dĩnh tay phải theo phản xạ bịt kín miệng mình , mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn khuôn mặt tuấn tú
Cung Thần Hạo vừa xoay người lại vừa lúc thấy được Lôi Dĩnh đứng ở ngoài cửa trường, xem qua biểu tình kinh ngạc của nàng , hắn biết rõ nàng rất bất ngờ . Hiện tại cảm tình của hắn và tiểu công chúa được bồi dưỡng cũng rất tốt , đã đến thời điểm hắn đưa bọn họ về nước , làm như vậy hắn sẽ ko phải chịu đựng cuộc chiến nước miếng của ông và ba mẹ mỗi ngày
"Vợ yêu , nhìn thấy anh, sao em lại kinh ngạc như thế?" Cung Thần Hạo đuổi theo nàng , đứng đối diện nàng, cười hỏi
"Đừng khóc, sắp tan học rồi, em như vậy , người khác nhìn vào sẽ tưởng anh bắt nạt em" Cung Thần Hạo muốn ôm nàng thật chặt, nhưng hắn lại ko thể làm được, hắn chỉ có thể nói ra những lời trái với lương tâm của mình . Thật may là vị trí của cái nhà trẻ này, có chút chút hẻo lánh , nên người qua lại cũng rất ít
Lôi Dĩnh nghe thấy lời hắn nói, nàng cũng muốn ngừng khóc, nhưng mà nước mắt ko kềm lại được vẫn cứ tuôn rơi . Nàng chán ghét bản thân mình như vậy , luôn rối loạn khi gặp mặt hắn
Cung Thần Hạo thấy nàng thật lâu vẫn không đứng dậy , liền một phen kéo tay nàng . Tay cầm chặt đôi bờ vai nàng , khiến nàng nhìn thẳng vào tầ