Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.
Mộc Cận nhờ ánh đèn nhìn anh một lượt, khóe miệng run run, nghiêm mặt đi ra bàn tròn bên ngoài.
Bác gái trông thấy Bạc Tam đi ra, nhíu mày nhìn từ trên xuống dưới: “Đúng là nhỏ quá.”
Mộc Cận một tay che miệng, quay lưng lại với Bạc Tam, ngồi bên bàn tròn, cười đến nỗi vai rung rung co giật.
Bạc Tam trái lại không còn gì để mất, bước nhanh tới đứng đối diện với cô, đôi mắt đen nhìn chằm chằm người ngồi trước mặt: “Mộc Cận.”
“Hả?” Mộc Cận ngẩng đầu, lộ ra hàm răng trắng, biểu hiện trên mặt vẫn rất bình tĩnh, nhưng người lại cười đến phát run.
“Muốn cười cứ cười đi, cẩn thận mặt bị chuột rút.” Bạc Tam lạnh nhạt nói.
Mộc Cận nghiêm mặt, khóe miệng cố nén cười, trịnh trọng nói: “Ông chủ, anh mặc cái gì cũng đều đẹp trai phong độ, phong lưu phóng khoáng, vô địch thiên hạ. Hay là em dùng di động chụp cho anh một bức làm kỷ niệm nhé, được không?”
Bạc Tam xụ mặt liếc qua: “Điện thoại của em không biết bị bao nhiêu nước ngấm vào rồi, còn dùng được à?”
Mộc Cận hất cằm: “Sao không? Em vừa thử rồi, không vấn đề gì.”
Vừa nói xong, cô liền nhảy ra xa mấy bước, chạy đến cửa buồng trong rồi quay đầu lại, một tiếng “Tách” vang lên.
Bạc Tam vươn tay muốn cướp lấy điện thoại của cô, Mộc Cận ôm chặt điện thoại, ngồi xổm xuống cười: “Không cho.”
Bác gái cũng cười theo đi ra.
Bạc Tam không có cách nào cướp được, ánh sáng trong đôi mắt đen biến đổi, nhưng không hề trong sáng, cuối cùng không nói gì, ngồi xuống bàn tròn nói với bác gái: “Bác gái, cháu mượn điện thoại một lát ạ.”
Bác gái cười lớn gật đầu: “Tôi vào lấy ô, đưa cậu sang nhà cụ Vương.”
Bác gái đi vào trong buồng, Mộc Cận vẫn đang ngồi trên đất, ngẩng đầu nhìn Bạc Tam, mặt đỏ bừng, ánh mắt lại sáng ngời: “Ông chủ, anh lúc này đáng yêu lắm.”
Đôi mày rậm của Bạc Tam nhíu lại, ánh mắt u ám, không nói gì.
Một lúc sau bác gái cầm ô đi ra, Bạc Tam cũng đi theo ra cửa.
Lúc đó Mộc Cận mới đứng dậy, mở điện thoại trong tay ra xem lại.
Trong ảnh, Bạc Tam mặc một bộ quần áo thể thao màu xanh da trời đã bạc màu, ở cánh tay với ống quần có viền trắng, trước ngực là một câu khẩu hiệu màu đỏ thắm, phía trên còn có chữ NIKE, ở giữa chữ E bị bạc, chỉ còn lại nửa cái viền. Dáng người anh cao lớn, nhưng quần áo lại quá nhỏ, hở ra một phần cánh tay với bắp chân, ngắn cũn cỡn, nhìn qua cực kỳ buồn cười. Bạc Tam cau mày, ánh mắt hơi mang vẻ khốn đốn, môi mỏng khẽ mím lại, cau có như một đứa trẻ đang giận dỗi.
Nhưng mặc quần áo buồn cười là vậy, trông anh vẫn rất đẹp trai.
Mộc Cận nhếch môi, phì cười một tiếng. Một lúc sau, cô mới chăm chú lưu vào điện thoại “Bạc Thanh Hàn”, nhưng rồi lại xóa hai chữ sau đi, sửa thành “Tam”.
***
Mộc Cận loanh quanh trong nhà một lúc lâu, đợi mãi không thấy Bạc Tam với bác gái về, không khỏi thấy sốt ruột. Đột nhiên cửa bị đẩy ra, bác gái nhíu mày đi vào, nói với Mộc Cận: “Cô gái, chàng trai kia bị sốt rồi.”
Mộc Cận từ từ đứng dậy: “Anh ấy đâu rồi ạ?”
Bác gái vẫy tay gọi cô: “Ở bên nhà cụ Vương. Điện thoại không gọi được, cậu ấy dầm mưa lâu quá, sốt đến nỗi đứng cũng không nổi. Tôi đưa cô sang đó.”
Mộc Cận vội vàng theo bác gái ra ngoài. Trời còn mưa to hơn lúc trước, ào ào đổ xuống chiếc ô; đường cũng là đường đất nên đã sớm bị mưa xối thành bùn lầy. Bác gái an ủi cô đừng quá nôn nóng, Mộc Cận cũng không nói gì, mặc kệ dưới chân đường lầy lội thế nào, cô chỉ im lặng dìu bác gái tiếp tục đi.
Đi không bao xa thì đến một căn nhà nhỏ, bác gái đẩy đẩy Mộc Cận nói: “Nhà này. Cô vào đi, tôi đi tìm dì Ba, xem nhà dì ấy có thuốc hạ sốt không.”
Mộc Cận gật đầu, buông tay bác gái, lao vào màn mưa, vội vã chạy về phía căn nhà.
Nhà cụ Vương có kết cấu không khác mấy so với nhà bác gái, cũng là hai gian phòng. Bạc Tam nằm trên giường đất, chăn đắp đến ngực, hình như cả người hơi run lập cập.
Mộc Cận cứ thế đi vào, đặt tay lên trán anh, đúng là rất nóng. Cô cắn răng, bỗng nhớ lại lúc trước ở nhà bác gái anh nắm tay cô, lòng bàn tay anh rất nóng.
Mộc Cận mím môi, khóe mắt đã bắt đầu hoe đỏ, đưa bàn tay lạnh buốt của mình nhẹ nhàng đặt lên trán anh.
Cụ Vương là một ông cụ tóc đã hoa râm, lớn tuổi, hơi bị nặng tai. Ông ngồi ở bên kia giường, nói lớn với Mộc Cận: “Cô gái à, đừng lo lắng, chàng trai này trẻ tuổi, căn bản sức khỏe vẫn tốt, đắp chăn cho đổ mồ hôi ra rồi ngủ một giấc là khỏi.”
Mộc Cận nhìn cụ Vương gật gật đầu, ngón trỏ đặt lên môi làm động tác ra hiệu “Xuỵt”, sợ hơi ồn ào đánh thức Bạc Tam.
Dì Ba quay người đi pha thuốc cho Bạc Tam, Mộc Cận lại sờ trán anh, thấy nóng như lò sưởi, đành phải quay sang hỏi cụ Vương: “Cụ ơi, nhà cụ có rượu cồn gì đó không ạ?”
Cụ Vương nghe không rõ, nheo mắt lớn tiếng hỏi lại: “Cái gì?”
Dì Ba ở bên ngoài cao giọng nói vọng vào: “Nhà tôi có, để tôi về lấy. Cô gái đừng nôn nóng, đừng nôn nóng.”
Mộc Cận không nói gì chỉ gật đầu, lại sờ trán Bạc Tam, nói với bác gái: “Bác gái, có thể lấy giúp cháu một chậu nước được không ạ? Cháu lau qua cho anh ấy.”
Không lâu sau