Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341721
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.
Trán cô dán ở cằm Bạc Tam, mơ mơ màng màng cảm giác được, hình như anh hạ sốt rồi.
Mộc Cận bị Bạc Tam ôm một lúc lâu, đang lúc mơ hồ sắp ngủ, chợt nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh: “Mộc Cận.”
“Hả?” Tiếng cô nói ra cũng rất nhẹ.
Bạc Tam trầm mặc, lại đến tận hồi lâu sau, mới nói: “Không có gì.”
***
Bạc Tam với Mộc Cận vốn cũng không có vấn đề gì lớn, buổi tối Mộc Cận truyền nước xong có thể ra viện.
Cô vẫn còn mặc bộ quần áo ở nhà bác gái, lúc bị Bạc Tam ôm cảm thấy rất khó chịu. Cô cau mày, nhìn chằm chằm bộ quần áo tươm tất trên người anh: “Sao không có của em?”
Bạc Tam ôm eo cô, dìu cô ra khỏi phòng bệnh: “Của anh chính là của em.”
Mộc Cận bám chặt vào cửa, sống chết không chịu đi: “Anh xuống trước đi xuống trước đi, em đến ngay đấy.”
Bạc Tam nghiêng đầu: “Em làm cái gì?”
Mộc Cận bình tĩnh sờ sờ mặt, đảo mắt trông thấy phòng vệ sinh ở bên trong: “Em vào nhà vệ sinh.”
“Ừ.” Bộ dạng Bạc Tam như tỉnh ra, cười dịu dàng: “Đi đi, anh ở đây chờ em.”
Mộc Cận mặc kệ anh ở đấy rồi đi vào trong, ngây người trừng mắt nghiến răng nghiến lợi nhìn chính mình trong gương.
Nông dân trông như thế nào ấy nhỉ? Bạc Tam anh anh anh anh anh đúng là đáng khinh!
Cô ngẩn ngơ trong nhà vệ sinh một lúc lâu, thò đầu ngó ra ngoài cửa, bất chợt thấy Bạc Tam hai tay khoanh trước ngực, phong độ nhẹ nhàng đang nghiêng người dựa cửa chờ cô. Mộc Cận cắn răng, giống như tráng sĩ cắt cổ tay, ngẩng đầu ưỡn ngực bước ra ngoài.
Thử tưởng tượng mà xem, một thân quần áo phẳng phiu vừa nhìn đã biết là soái ca vô cùng đẹp trai, trước ngực ôm một cô gái chỉ mặc áo vải màu xanh da trời với quần màu xám đã bạc, vừa nhìn đã biết là gái thôn quê, hiên ngang bước đi tại sảnh lớn bệnh viện…
Mộc Cận vừa đi vừa gạt nước mắt, tên này nhất định là đang trả thù việc hôm qua bị cô cười nhạo, hôm nay cố tình tạo dựng hình ảnh tương phản chói mắt để cười nhạo cô.
Sao lại có người vô sỉ đến mức này chứ? Đứng trước “ân nhân cứu mạng” của mình không cảm động rơi nước mắt thì thôi, lại còn giống như rắn độc quay lại cắn người, nếu không giày vò cô một lần thì không cảm thấy hả hê chứ gì?
Ác quỷ. Tên này đúng là ác quỷ!
Quả nhiên, đám y tá mê trai ở bệnh viện, các bác sĩ mê trai, mấy cô mê trai ở khu vực đăng kí, tất cả cùng nhao nhao đến vây xem một đôi tổ hợp kì quái Bạc Tam và Mộc Cận, hơn nữa lại còn ầm ĩ cảm thán một câu hoa nhài cắm bãi phân trâu.
Trời đất ơi, một bông hoa nhài đẹp như vậy, đứng đắn như vậy, tại sao lại cắm vào một đống vật thể không biết là cái gì thế kia chứ?
Nhìn bông hoa nhài cười rất vui vẻ, rất ngọt ngào, rất dịu dàng, rất quan tâm; lại nhìn trang phục giày dép của hoa nhài, rất đẳng cấp, rất có thẩm mỹ, rất phong cách – nhưng trong lòng tại sao lại ôm một đứa con gái đất cũng không phải đất, cặn bã cũng không phải cặn bã cơ chứ?
Đám phụ nữ mê trai ở bệnh viện ai nấy mặt mũi đen sì, nhao nhao xắn tay kéo áo, hận không thể thế chỗ đứa con gái cỏ rác trong lòng hoa nhài.
Trong lòng Mộc Cận thấp thỏm, mâu thuẫn, vừa muốn ngẩng đầu chứng minh với mọi người: hãy nhìn cô đây chính là một bông hoa kiều diễm… Lại vừa hận không thể độn thổ ngay lập tức, tốt nhất sau này không có ai nhận ra cô nữa thì càng tốt.
Nghiến răng nghiến lợi xoắn xuýt trong lòng, cô đưa ra được kết luận thực ra cũng cực kỳ đơn giản: Bạc Tam đúng là ác quỷ ác quỷ ác quỷ! Phải kéo ra ngoài đánh một trăm roi a một trăm roi! Một trăm roi!!
Mộc Cận mặt không biểu cảm ở trong lòng Bạc Tam, chậm chạp đi hết hành lang, qua sảnh lớn, mãi đến tận lúc lên xe mới có khí thế quay đầu nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ khinh thường: ta cực kỳ khinh bỉ ngươi, người kia!
Bạc Tam thấy Mộc Cận lườm mình, buông lỏng tay đang ôm eo cô, vuốt vuốt mũi che đi khóe miệng đang cong lên vui vẻ, quay lên nói với lái xe Trương ở ghế trước: “Đi thôi.”
Mộc Cận thấy thế lại càng thêm khinh bỉ: lấy oán trả ơn! Ông chủ anh quá kém!
Bạc Tam bình tĩnh nhận lấy sự khinh bỉ của cô, một lúc lâu sau đột nhiên ghé vào tai cô trầm thấp nói: “Mộc Cận, em mà cứ dùng ánh mắt đó nhìn anh, anh sẽ không chịu đựng nổi.”
Cái gì? Cô dùng ánh mắt gì?
Mộc Cận mờ mịt quay đầu nhìn ông chủ, đã thấy khóe miệng ông chủ đang ẩn chứa nụ cười kì quái, nhưng tầm mắt thì vẫn yên ổn tập trung về phía trước. Cô nghiêng đầu dò xét hai mắt Bạc Tam, đột nhiên mặt đỏ tới tận mang tai, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không dám nhìn anh thêm chút nào nữa.
Lại một lúc lâu sau, Bạc Tam khẽ cười một tiếng, vươn tay ôm cô vào lòng.
Mộc Cận để kệ anh ôm, mặt vùi vào ngực anh, ngửi thấy mùi hương của riêng anh, cô cảm giác mặt nóng như thiêu đốt. Cô núp trong lòng Bạc Tam, khẽ căn môi, rốt cuộc là trình độ đọc ánh mắt ông chủ của cô quá không đáng tin cậy, hay là cô quá không trong sáng đây? Tại sao chỉ vì một câu nói của anh mà đã liên tưởng đến hình ảnh không phù hợp với trẻ em…
Không phù hợp với trẻ em không phù hợp với trẻ em… Mộc Cận giơ tay hung hăng tự cốc vào đầu mình một cái.
Bạc Tam lại cười nhẹ, tay kia véo má cô, hơi cúi thấp đầu xuống ở b