Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.
lâu, cuối cùng chán nản nói: “Chẳng có tí sóng nào.”
Hai tay Bạc Tam vẫn để trên tay lái, bỗng quay sang hỏi cô: “Em có ấn tượng chút nào không, bọn họ nói là leo lên ngọn núi chính…”
“Đi bên ngoài!” Mộc Cận chỉ vào con đường phía bên phải, nói, “Nếu như bình thường, lối này chắc chắn sẽ thông đến chân ngọn núi chính đúng không?”
Rớt nước mắt… Sao lại tự đâm đầu vào thế này.
Cô ngượng ngập hầm hừ, trong lòng thầm xỉ vả, lẩm bẩm mấy câu ra vẻ vô cùng tán thành với ông chủ, sau đó lại miệt mài tấn công gói khoai tây chiên còn non nửa.
Không ngờ Bạc Tam vươn tay sang, vuốt vuốt tóc cô, sau đó nắm tay cô thật chặt.
Mộc Cận cảm thấy nhiệt độ trong xe bỗng tăng cao, mặt đỏ lên như bị thiêu đốt, rất lâu sau mà hơi nóng vẫn chưa tiêu tan. Cô không dám nhìn Bạc Tam, tay ôm túi khoai tây chiên giống cũng giống như tâm hồn, lơ đễnh, không biết đã trôi về phương nào, ngơ ngác để cho Bạc Tam nắm tay. Ánh mắt cô từ trên gói khoai tây chiên trượt xuống, thấy ngón tay thon dài của Bạc Tam đang vuốt ve lòng bàn tay cô, ngoài ra không có động tác nào thừa thãi, cứ thể yên ổn nắm lấy.
Nhưng chỉ mới nắm tay như vậy đã khiến cô cảm thấy tim đập khó khăn, thậm chí trước đây những lúc hai người thân mật hơn thế này, tim cũng không đập nhanh đến thế, rất rõ ràng.
Mộc Cận nuốt khan, khẽ cắn môi, mồ hôi ở lòng bàn tay dần dần rịn ra ướt đẫm.
Bạc Tam vẫn chậm rãi lái xe, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt thoáng nhìn về phía cô lại mang vẻ trầm lắng khó tả. Sự nhanh mồm nhanh miệng thường ngày của Mộc Cận như biến đi đâu mất, thậm chí cô còn có chút hi vọng con đường này cứ như vậy mà đi, ngoài cửa sổ xe tiếng mưa rơi tí tách, trong xe ấm áp yên ổn, vừa có chút ngọt ngào, lại vừa có chút bất an xao động.
Nhưng Bạc Tam cũng không nắm quá lâu.
Một lúc sau, anh vân vê lòng bàn tay cô, chậm rãi rút tay về, lại đặt lên bánh lái. Mộc Cận vô ý thức úp tay lên mặt, mặt nóng, tay cũng nóng, hình như còn lưu lại mùi hương dễ chịu trên bàn tay Bạc Tam.
Mộc Cận lấy tay quạt, xoa lung tung khắp mặt, muốn làm tan đi không khí nóng bừng ban nãy. Nhưng bất ngờ Bạc Tam lại vươn tay sang, bắt lấy cổ tay cô.
Mộc Cận theo bản năng quay đầu nhìn anh, chỉ thấy anh mỉm cười, trong mắt chứa đựng hơi ấm dịu dàng, sau đó nắm tay cô áp lên mặt mình.
Mộc Cận ngơ ngác nhìn mu bàn tay cô chạm vào mặt Bạc Tam, cảm thấy mặt anh cũng cực kỳ nóng.
Mưa u ám, trong xe mập mờ, bàn tay với má mờ ám.
Còn có tim đập ám muội.
Xe vẫn đang leo chậm rãi, đôi mắt Bạc Tam vẫn nhìn thẳng phía trước, nhưng không khí trong xe đã đi qua hết trạng thái này sang trạng thái khác.
Bạc Tam từ từ nhấc tay Mộc Cận rời khỏi mặt, ánh mắt vẫn không dịch chuyển, xe vẫn không ngừng, nhưng anh lại nghiêng đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay cô.
Mộc Cận run rẩy, ngay sau đó cảm thấy cả người bị đổ dồn về bên phải.
Bạc Tam nhanh chóng phanh xe, nắm tay Mộc Cận, dùng sức kéo cô ôm chầm vào lòng anh, ôm rất chặt. Trong lúc mơ mơ màng màng, Mộc Cận nghĩ, từ bao giờ ông chủ lại dễ dàng khiến cho tim người khác đập rộn lên như vậy?
Mộc Cận được Bạc Tam che chở trong lòng, chờ một lúc không thấy có động tĩnh gì, nhịn không được liền bật cười. Bạc Tam chậm rãi buông lỏng cô ra, trên mặt cũng không nhịn được hơi mỉm cười. Mộc Cận sờ mũi, níu lấy cánh tay anh, xoay người hạ cửa sổ xe nhìn ra ngoài.
Thực ra cũng không phải vấn đề gì lớn, trên cửa kính xe đầy hơi nước mờ mịt, Bạc Tam lái xe lại phân tâm, bánh xe trước bên phải bị lún xuống một vũng bùn khá lớn. Bạc Tam sáp đến nhìn thoáng qua cửa sổ bên Mộc Cận, bèn xoay người mở cửa xe, không khỏi nhíu mày khi thấy đường bên ngoài lầy lội kinh khủng.
Cuối cùng anh không tiếp tục đứng đó, lại nổ máy khởi động xe, đập mạnh chân ga, định dùng lực của xe để bò ra khỏi vũng bùn.
Nhưng vũng bùn đó thực sự quá sâu, gần như toàn bộ bánh trước bên phải đã bị lún xuống, xe thì ở trong trạng thái nghiêng ngả giữa đường. Bạc Tam cố gắng nhiều lần, cuối cùng vẫn thất bại.
Mộc Cận nhíu mày nhìn anh: “Hay là em…”
Bạc Tam đẩy cửa xe: “Em ở lại trên xe, anh xuống xem một chút.”
Bạc Tam đang xuống xe, đột nhiên Mộc Cận nảy ra một ý, vươn tay túm chặt ống tay áo anh, giơ lên một cái túi ni-lông: “Cái này!”
Loay hoay một lúc lâu, Bạc Tam nhìn chằm chằm vào hai cái túi ni-lông to đùng buộc trên chân, không nhịn được chau mày: “Như thế này sẽ không bị trơn à?”
Mộc Cận cười cười, mắt lấp lánh: “Trên lý thuyết mà nói, sẽ rất trơn. Nhưng mà ông chủ, anh có thể cẩn thận một chút là được mà, như thế ít nhất sẽ không bị dính bùn lên…”
Cô bày ra vẻ mặt cho anh chọn một trong hai, khiến Bạc Tam hơi thất thần. Anh nhìn xuống hai chân trắng như tuyết, không ngần ngại bước ra ngoài.
Mưa vẫn rất to.
Bạc Tam đứng cạnh vũng bùn xem xét mức độ nông sâu, thấy Mộc Cận cũng mở cửa sổ thò đầu ra xem, mưa vì thế cũng hắt vào trong xe, khiến cho trán cô với áo quần trước ngực đều ướt đẫm, anh giơ tay đẩy đầu cô: “Quay vào quay vào, đóng cửa sổ lại.”
Mộc Cận cắn răng: “Không sao, em nhìn xem.”
Bạc Tam chau mày: “B