Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341723
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.
cô luống cuống không biết làm thế nào, trán cũng đã nhễ nhại mồ hôi.
Bên ngoài mưa dần dần nhỏ lại, hình như cũng không còn âm thanh xào xạc nữa. Mộc Cận lấy điện thoại ra nhìn đồng hồ, đã qua mười hai giờ đêm.
Đến hơn hai giờ, toàn thân Bạc Tam vẫn nóng hầm hập, Mộc Cận vừa nóng ruột vừa ân hận, lúc giúp anh lau mặt lần nữa không nén được muốn khóc. Cô đưa tay lau nước mắt, không để ý trên tay còn có rượu, bất cẩn làm dính vào mắt, nước mắt lại càng ứa ra vì xót. Cô ngồi bên giường Bạc Tam, tay nắm chặt khăn mặt, trong lòng nghĩ nhỡ may ông chủ cả đêm sốt cao hơn đến mức bị mê muội, cô biết ăn nói thế nào với người khác?
Cô càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ càng muốn khóc, cuối cùng không kìm được, ôm đầu gối bắt đầu khóc thút tha thút thít.
Đang khóc, Mộc Cận nghe thấy bên ngoài có tiếng ô tô. Cô hoảng hốt, gần như vô ý thức nhảy bật lên khỏi mặt đất chạy vội ra cửa.
Mộc Cận mở cửa chạy ra ngoài đường, mặc kệ mưa phùn rơi xuống người, thấp thoáng trong màn mưa thấy có hai ngọn đèn xe đi qua. Cô bị chói nheo mắt lại, chợt nghe thấy giọng nói vang vọng cao vút giống như từ trên trời cao vọng xuống của trưởng phòng mặt lạnh: “Mộc Cận?”
Mộc Cận chỉ nghe được tiếng xe phanh “Kít” lại, trưởng phòng cùng mấy đồng nghiệp chạy về phía cô, còn cô hình như mơ hồ chỉ loạn một ngón tay về phía căn nhà, một giây sau liền từ từ ngã xuống đất bất tỉnh, không còn biết gì nữa.
Mộc Cận ngủ mê man, cuối cùng lúc từ từ tỉnh lại, phát hiện trước mắt là một màu trắng xóa. Cô vừa quay sang thì trông thấy Bạc Tam nằm trên giường bệnh đối diện, đôi mắt đen đang nhìn cô chăm chú không rời.
Mộc Cận ngẩn ra, buột miệng nói: “Anh còn sốt không?”
Bạc Tam chỉ nhìn cô chằm chằm, không nói gì.
Mộc Cận nghĩ thầm, không phải bị sốt đến nỗi ngu người rồi đấy chứ, chớp chớp mắt định đứng dậy đến gần xem sao, nhưng còn chưa xốc chăn lên, chợt nghe Bạc Tam lên tiếng: “Ngoan ngoãn nằm xuống, chớ lộn xộn.”
Mộc Cận cười: “Ông chủ thì ra anh không bị sốt đến mức mê muội à…”
Mộc Cận quay đầu ra phía cửa, mấy vị trưởng phòng cùng với đồng nghiệp nam xách giỏ hoa quả đi đến, trông thấy Bạc Tam thì tươi cười hớn hở, không ngừng giải thích: “Hôm qua thực sự mưa to quá, chúng tôi đợi mãi không thấy…”
“Đều tại tôi.” Bạc Tam ngắt lời trưởng phòng, “Đã không biết đường lại không bám theo xe đằng trước, làm lỡ mất việc của mọi người.”
“Không sao không sao, đằng nào mưa to như thế cũng không có cách nào leo lúi được.” Trưởng phòng cười không ngớt, quay đầu nói với Mộc Cận: “Mộc Cận cô cũng dưỡng bệnh cho tốt nhé.”
Mộc Cận rụt cổ gật đầu.
Thấy Bạc Tam rõ ràng không muốn tiếp tục nói chuyện, trưởng phòng cùng với mấy đồng nghiệp ngồi một lúc rồi cáo từ ra về. Bọn họ đi rồi, Mộc Cận mới quay sang Bạc Tam chớp mắt: “Hôm qua em cắt hỏng mất bộ quần áo mà bác gái cho anh mượn, sau đó lại mê man không biết gì, chưa đưa tiền quần áo cho bác gái.”
Bạc Tam mặt không biểu tình: “Anh đã nói lại với thư ký Lý, bảo cô ấy giải quyết rồi. Em không cần bận tâm.”
Mộc Cận gật đầu, lại nhớ đến bác gái, ôm chăn nói: “Bác gái ấy thật tốt, hòa nhã hiền từ.”
Bạc Tam chỉ nhàn nhạt “Ừ” một tiếng.
Mộc Cận chớp mắt, nói tiếp: “Bác gái nói anh bị mưa ướt như vậy còn cố che cho em, để em không so đo với anh.”
Bạc Tam thấy cô rõ ràng không yên lòng, “Ừ” một tiếng rồi hỏi lại: “So đo cái gì?”
Mộc Cận ha ha cười: “Không có gì.”
Bạc Tam quan sát cô một lượt từ trên xuống dưới, dường như nghĩ tới điều gì, đột nhiên nói: “Tối hôm qua anh đã nói cái gì hả?”
“Không có gì.” Mộc Cận mở to mắt giả vờ ngốc, “À, anh có mê man hỏi một câu, em đã trở về rồi?”
Bạc Tam cười, hờ hững dời ánh mắt sang chỗ khác: “À.”
Mộc Cận khẽ cắn răng, ánh mắt sáng rực nhìn anh chằm chằm: “Ai trở về rồi hả?”
Trên giường bên kia, Bạc Tam yên lặng hồi lâu không lên tiếng. Mộc Cận hỏi xong cũng thấy hơi hối hận, ngượng ngùng co vào trong chăn, nhìn trong ống truyền dịch, từng giọt chất lỏng từ từ nhỏ xuống.
Một lúc sau, Bạc Tam mới chậm rãi mở miệng: “Lúc anh ở bên Pháp, cũng vì gặp mưa nên có lần đã bị ốm.”
“Hả?” Mộc Cận quay đầu nhìn anh, “Không lẽ cũng là lạc đường?”
Bạc Tam cười nhẹ nhàng: “Không phải. Hôm qua anh hồ đồ rồi, lại tưởng vẫn còn ở nước Pháp. Em đừng để ý.”
Mộc Cận trong lòng rầu rĩ, cắn môi, nghiêng đầu tiếp tục nhìn bình dịch truyền.
Bạc Tam nghiêng người nhìn cô, đột nhiên đưa tay vén chăn, đi sang chỗ Mộc Cận.
Mộc Cận vừa quay đầu, đã thấy anh vén chăn của cô, thân mình cao lớn nhanh nhẹn chui vào, vẫn không quên nhìn cô cười.
Mộc Cận đỏ mặt, đưa tay đẩy anh ra: “Anh làm gì vậy! Trong bệnh viện nằm thế này còn ra thể thống gì nữa, anh mau ra đi!”
Bạc Tam nghiêng người ôm lấy cô, cằm đặt trên đỉnh đầu cô, giọng nói chất chứa niềm vui: “Đừng động đậy.”
Hôm qua anh dầm mưa, trên người bây giờ vẫn còn mùi nước mưa nhàn nhạt, hình như còn có cả hương cỏ xanh thoang thoảng. Cả người Mộc Cận bị anh ôm, bỗng dưng cứng đờ, chẳng dám nhúc nhích.