The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Và Bướm

Hoa Và Bướm

Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341724

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1724 lượt.

ên tai cô nói khẽ: “Không phải cốc, em tưởng cốc một cái thì có thể làm biến mất những suy nghĩ bất lương trong đầu em sao?”
Mộc Cận thoáng cái đỏ mặt, phụng phịu nói: “Ông chủ anh quá là không có tư tưởng giác ngộ, quá kém, quá coi thường tư cách đạo đức cao quý của em.”
Bạc Tam gật đầu ra vẻ tán thành: “Ừ, rốt cục có kém hay không, tối nay em sẽ biết.”
Một câu nói không trầm không bổng, ở trong lòng anh, Mộc Cận vô ý thức cứng đờ người, quay đầu nhìn lái xe Trương ở ghế trước. Nhận thấy lái xe Trương không có phản ứng gì đặc biệt, cô mới quay đầu nhìn Bạc Tam, tiếp theo liền thấy đôi mày anh nhướng lên, trên mặt là nụ cười trộm không tốt đẹp gì.
Mộc Cận tức điên, tức điên, tức điên. Rõ ràng là ông chủ anh tư tưởng không trong sáng, tại sao mỗi lần đều là cô phải hoảng hốt!
Mộc Cận nổi giận, hai tay nắm lại, muốn cho Bạc Tam một đấm! Nhưng nắm đấm còn chưa vung ra, cô lại bị anh ôm chặt trong lòng.
Bạc Tam ôm cô rất chặt, mặt dán trên tóc cô, hồi lâu sau, bỗng nhiên nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn.






Cuối cùng Mộc Cận vẫn quay về trường học trước thời hạn, bắt đầu nghiêm túc chuẩn bị thi nghiên cứu sinh. Trước đó, cô trở về nhà một chuyến, nán lại một tuần lễ, lúc quay về trường liền dọn ra khỏi nhà Bạc Tam, lại đến ở kí túc xá.
Kí túc xá vẫn ầm ĩ như trước đây, mỗi ngày lão đại vẫn ôm sách điện tử xem vô cùng sung sướng, Đâu Đâu vẫn mỗi ngày gặm một quả táo, Đào Tử vẫn qua cửa trong Tiên kiếm kỳ hiệp truyền vô số lần.
Mộc Cận vẫn tiếp tục cùng Đâu Đâu đến lớp học nghiên cứu sinh, một mình đến lớp phụ đạo môn mô hình hóa. Ban đầu mọi người vẫn còn trò chuyện một chút về quá trình thực tập của mỗi người, khai thác thông tin về tiến triển giữa Bạc Tam và Mộc Cận, về sau ngoại trừ việc Mộc Cận thừa nhận mình yêu Bạc Tam, còn những chuyện khác che đậy không nói thật, mọi người cũng không hỏi lại nhiều, chỉ còn những chuyện về học hành, ăn ở.
Hàng ngày Mộc Cận cùng Đâu Đâu dậy sớm, mò mẫm lên phòng tự học để chuẩn bị thi nghiên cứu sinh, khắp người mệt mỏi rã rời. Mỗi tuần Bạc Tam cũng sẽ đến tìm cô một hai lần, mỗi lần trông thấy cô lại hoảng sợ than thở một câu, Mộc Cận sao em lại gầy đi nữa?
Mộc Cận nhăn nhó gượng cười, đại học năm thứ tư nếu không thi nghiên cứu, mỗi ngày đều giống như lễ mừng năm mới. Nhưng nếu thi nghiên cứu, mỗi ngày nhất định là kháng chiến, từ tâm lý đến sinh lý, tất cả đều chịu thử thách vừa nóng vừa lạnh. (*)
Thực ra Bạc Tam có nói với cô thật, trong điện thoại vụng về nhắc tới một lần, chỉ nói là từ bé đến lớn bây giờ mới về nước, nên không tránh khỏi việc gặp gỡ, bên cạnh có nhiều người đẹp. Mộc Cận chỉ cười tỏ vẻ đã biết.
Không ngờ thật đúng là người đẹp.
***
Nháy mắt đã qua Tết nguyên đán. Mộc Cận càng ngày càng bề bộn từ sáng đến tối không thấy mặt trời, mỗi ngày ba bữa cơm đều chỉ qua loa cho xong việc, cơ hội gặp mặt Bạc Tam lại càng ít đi. Trái lại Bạc Tam vẫn thường xuyên gọi điện cho cô, đôi khi thì là giữa trưa, lúc thì lại là buổi tối, nhưng chỉ cần nghe thấy giọng nói đặc biệt của anh từ đầu dây bên kia truyền tới, cho dù chỉ trông thấy một dãy số quen thuộc chớp nháy trên màn hình điện thoại, lại khiến Mộc Cận có một cảm giác yên lòng không sao hiểu được.
Mộc Cận nghĩ điện cuộc điện thoại vừa nãy, sờ tay lên trán, cười tủm tỉm tiếp tục sắp xếp, vì phải chuẩn bị cho kì thi mà cô thường xuyên cắm rễ trong thư viện.
Đâu Đâu đang ngồi cạnh, thấy cô cười rất kì lạ thì cũng cười trêu: “Sao, người nào đó nhà cậu sắp đến thăm hỏi trước kì thi hả?”
Mộc Cận ôm chồng sách trên bàn, liếc mắt nhìn Đâu Đâu nói: “Bảo là buổi trưa phải ăn cơm cùng mấy vị khách quan trọng, buổi tối còn phải tham dự hoạt động từ thiện gì đó, không thể đến được. Bạn học Đâu Đâu, ngày mai sẽ vào chiến trường, hôm nay cậu vẫn còn tâm trạng mà nhiều chuyện, đúng là đã chuẩn bị đầy đủ.”
Đâu Đâu cười hì hì, cũng ôm lấy một chồng sách: “Không phải tớ thấy mặt cậu đỏ như rặng hoa đào nên mới quan tâm một chút hay sao.”
Hai người vừa ra khỏi thư viện, gió lạnh bên ngoài liền tạt vào mặt, Mộc Cận nhịn không được rụt rụt cổ, cả người run rẩy. Không ngờ lúc cô còn đang run, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói theo gió truyền tới: “Mộc Cận!”
Mộc Cận vừa nghiêng đầu liền cười vui vẻ, nắm tay Đâu Đâu chạy tới.
Cố Tuấn Nghiêu cười khẽ nhìn Mộc Cận với Đâu Đâu lần lượt để sách trong lòng vào ghế sau xe, vừa ngồi vào trong Cố Tuấn Nghiêu đã pha trò: “Anh đến thật là đúng lúc, trời lạnh thế này, hai người có cảm giác ấm áp như tắm gió xuân không?”
Lúc này Mộc Cận đang đóng cửa xe bên ghế lái phụ, liếc mắt lườm anh: “Anh không phải liếc mắt đưa tình với Đâu Đâu nhà em, Đâu Đâu trông thế thôi nhưng là một cô gái tốt, sao có thể để anh nhúng chàm bừa bãi được?”
Đâu Đâu cũng đã sớm thân thuộc với Cố Tuấn Nghiêu, nghe thấy Mộc Cận nói liền cười mắng: “Mộc Cận cậu có chuyện gì thế hả, chưa bao giờ thấy trai đẹp xun xoe hiến dâng cho tớ à? Tớ mắt thấy trước được người đẹp hết thời, cũng phả