Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341722
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.
i có mùa xuân thứ hai rồi.”
Mộc Cận phì cười, quay đầu khinh bỉ nhìn Đâu Đâu ở ghế sau: “Trọng sắc khinh bạn, trọng sắc khinh bạn điển hình.”
Khinh bỉ Đâu Đâu xong, cô lại quay sang Cố Tuấn Nghiêu nói: “Aiz hai người sao lại giống nhau như thế, đều thấy sắc liền quên đi con người này. Nhìn xem, còn cùng nhau khinh bỉ em, được rồi hai người cứ tiếp tục khinh bỉ đi, em không thèm để ý.”
Đâu Đâu ở phía sau cười sằng sặc.
Mộc Cận sờ sờ cằm, cũng cười. Xem ra Cố Tuấn Nghiêu với Đâu Đâu cũng không tệ, cô nghĩ, ánh mắt liếc nhìn Cố Tuấn Nghiêu cũng chẳng tốt đẹp gì.
Cố Tuấn Nghiêu vừa đưa hai người bọn họ về kí túc xá cất sách, vừa hỏi: “Hôm nay vẫn còn tiếp tục xem sách à? Hay là đừng xem nữa, anh mời hai người đi ăn cơm, coi như chuẩn bị vật chất cho kì thi ngày mai!”
Mộc Cận với Đâu Đâu đương nhiên vỗ tay ủng hộ nhiệt liệt. Đâu Đâu còn rất sung sướng hỏi: “Địa điểm có thể cho bọn em chọn được không?”
Cố Tuấn Nghiêu ha ha cười: “Không thể.”
Mộc Cận mếu máo nghi ngờ: “Không phải anh định mời bọn em đi KFC đấy chứ?”
Đâu Đâu chỉ tay vào Mộc Cận khinh bỉ: “Cậu đúng là đồ ngốc Mộc Cận, đã bao giờ thấy ai mời khách mà đến KFC chưa?”
Mộc Cận nhướng mày, chép miệng, sờ sờ cằm không nói gì.
Ba người không đi xa, chọn một quán ăn có tầm nhìn đẹp ở gần trường. Mộc Cận cũng không phản đối, chưa nhìn thực đơn đã gọi đầu cá băm tiêu, lại bị Đâu Đâu vô cùng khinh bỉ: “Mộc Cận, cậu có biết ăn cái đó rất mất hình tượng không hả?”
Mộc Cận mặt không đổi sắc: “Ôi dào hai chúng ta thì cần hình tượng gì?”
Đâu Đâu với Cố Tuấn Nghiêu nhanh chóng liếc nhau, còn chưa mở lời đã lại nghe Mộc Cận nói: “Với anh ấy thì khỏi cần nói, tớ còn có hình tượng được hay sao?”
Cố Tuấn Nghiêu cười lớn, đưa tay xoắn một lọn tóc của Mộc Cận: “Tiểu Cận em càng ngày càng tự mình hiểu mình đấy.”
Mộc Cận nghiêng đầu tránh, đảo mắt thì thấy ở bàn bên cạnh có hai nữ sinh đang nhìn sang bên này. Cô chớp mắt, đánh giá Cố Tuấn Nghiêu một lượt.
Bên ngoài anh mặc áo khoác màu sáng, lúc ngồi xuống đã cởi ra vắt ở phía sau, lộ ra áo lông màu xám nhạt ở bên trong. Lúc không nói gì xem ra thật đúng là phong độ, nhẹ nhàng, Mộc Cận nghĩ ngợi, nhưng sao vừa nói chuyện một cái lại khiến người ta cảm thấy khó thở? Thiếu niên trẻ trung áo trắng tung bay năm ấy, nháy mắt bây giờ đã trở thành chàng thanh niên tài tuấn thoạt nhìn có chút mê người thế này sao?
Nghĩ đi nghĩ lại cô chợt mỉm cười, ánh mắt cô xem ra cũng không tệ, đã sớm phát hiện được một cái đùi rất có tiềm năng.
Cô đang cao hứng, đầu lại bị vỗ một cái!
Hành động vỗ đầu này nhìn qua thì có vẻ vô cùng thân mật, kì thực là giết người vô hình – khiến cho người ngoài có những suy nghĩ không hề trong sáng, lại vừa mang đến đau đớn xác thịt tạm thời cho người bị vỗ. Mộc Cận thấy hai người đẹp ở bàn bên cạnh đang nhìn cô bằng ánh mắt dò xét khinh thường cộng với xoi mói vô hạn, cô không nhịn được híp híp mắt, nhe răng trợn mắt với Cố Tuấn Nghiêu.
Cố Tuấn Nghiêu rất bình tĩnh, mỉm cười với Mộc Cận, giọng nói dịu dàng thật sự khiến người ta tức lộn ruột: “Không nên phân tâm trong lúc ăn cơm, Mộc Cận, đã nhiều năm như vậy sao em vẫn không sửa được nhỉ?”
Mộc Cận rùng mình, tóc gáy dựng đứng hơn một nửa, ngay sau đó đã nhìn thấy ánh mắt không có ý tốt gì của Cố Tuấn Nghiêu.
Đã rõ, đã rõ. Hóa ra hắn cũng biết mỹ nữ ở bàn bên cạnh đang coi hắn như gấu trúc mà vây xem.
Hiểu ra chân tướng sự việc, Mộc Cận bình tĩnh, cười híp mắt đưa tay hất tóc, nhìn Cố Tuấn Nghiêu cười chết người không đền mạng, liếc mắt đưa tình, khóe miệng chúm chím: “Anh vừa tan sở đã đến đây luôn à? Thật ra không cần đến gặp em gấp gáp như vậy đâu.”
Đâu Đâu đang uống nước, nghe thấy Mộc Cận nói liền bị sặc, phun hết ra.
Khóe miệng Cố Tuấn Nghiêu cũng run rẩy, nhưng vẫn cố duy trì sự bình tĩnh, tiếp tục con đường dịu dàng: “Em không sốt ruột, nhưng anh sốt ruột.”
Một tay Mộc Cận chống trên bàn, nâng cằm tạo dáng thiếu nữ ngây thơ vô tội, e thẹn lườm mắng Cố Tuấn Nghiêu: “Chết đi!”
Lần này Đâu Đâu “Phụt” một tiếng phun hết ra đất.
Mộc Cận duy trì dáng vẻ yêu quái quét mắt sang bàn bên cạnh, thấy hai người đẹp cũng đang nhe răng trợn mắt, bộ dạng kinh hoàng thổ huyết. Trong lòng cô âm thầm sảng khoái, diễn xuất cũng càng có nội lực, hăng say phóng điện Cố Tuấn Nghiêu.
Khó khăn lắm Cố Tuấn Nghiêu mới có thể bình tĩnh như bình thường, gật đầu lễ độ cảm ơn nhân viên phục vụ đang thẹn thùng bê thức ăn tới.
Chưa đợi anh cảm ơn xong, đã thấy cô gái nào đó ngồi đối diện thu lại dáng vẻ, xắn tay áo xông vào bàn đồ ăn.
Đây mới đúng là bản sắc diễn xuất nha. Cố Tuấn Nghiêu sờ cằm mỉm cười, hoàn toàn không biết ở bên cạnh lại một lần nữa giật điện.
Mộc Cận vung đũa, đầu óc linh hoạt hiếm thấy, nhăn mày hỏi: “Nói thật, anh vừa tan tầm là đến thẳng đây à?”
Cố Tuấn Nghiêu gật đầu: “Ừ.”
Mộc Cận định nói gì đó, trong chốc lát lại nghĩ chưa ra, cứ cầm đũa ngẩn ngơ một lát rồi mới lại vùi đầu ăn cơm. Ăn một lúc sau mới ngẩng đầu lên hỏi: “Anh không phải sếp tổng của E&T đại lục