Tổng Tài Phúc Hắc: Không Nên Yêu Anh
Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341681
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1681 lượt.
ông đeo găng cầm điện thoại để bên tai, chỉ mới nói vài câu mà tay đã lạnh cứng.
Thế nhưng bỗng nhiên cô cảm thấy rất an tâm, dù chỉ là qua một luồng sóng điện không nhìn thấy, nhưng vì đầu bên kia là Cố Tuấn Nghiêu, cho nên cảm thấy thật an toàn, yên ổn.
Không phải thẹn thùng, tim đập loạn nhịp như khi ở cùng Bạc Thanh Hàn, không phải cảm giác bực bội bất an, không có chỗ dựa như khi ở bên Bạc Thanh Hàn.
Đột nhiên Mộc Cận cảm thấy bi quan, chẳng lẽ là vì một bên tình nguyện yêu sao? Bất cứ lúc nào cũng có thể thấy rõ trái tim nhỏ bé đập dồn dập, bởi vì anh không quý trọng, cho nên thấy thật nực cười, xót xa?
Đau buồn hơn là chẳng ai tránh được, ta yêu người mà người không thương ta.
Mộc Cận nghĩ đến một câu nói kia, híp mắt nhìn rừng cây bạch dương trơ trụi cách đó không xa trong sân trường. Những cái cây đứng vững vàng thẳng tắp, ở trên đỉnh cao nhất mới phân thành những chạc cây, rẽ ra trong không trung.
Cố Tuấn Nghiêu cũng nhận ra sự thất thần của Mộc Cận, khẽ “Này” một tiếng.
“À, em lại phân tâm rồi.” Mộc Cận cười thừa nhận, “Em đang chuẩn bị về kí túc xá, bỗng nhiên nhớ tới anh nên hỏi thăm một chút, thực ra cũng không có việc gì cả.”
Cố Tuấn Nghiêu trầm mặc hồi lâu, đột nhiên đề nghị: “Hay là anh đến chỗ em, chúng ta làm một bữa tất niên sớm thì thế nào?”
Mộc Cận nghĩ nghĩ, gật đầu nói: “Được.”
Cố Tuấn Nghiêu trên đường gọi điện cho Mộc Cận, không ngờ cô lại tắt máy. Nhưng khi anh đến nơi không bao lâu thì thấy cô mặc áo gió màu đỏ chót từ xa xa bước tới.
Sắc thái mùa đông vốn đơn điệu, bỗng nhiên xuất hiện một sắc đỏ xinh xắn thật sự là cướp lấy ánh mắt người ta. Cố Tuấn Nghiêu ngồi trong xe chăm chú nhìn Mộc Cận từng bước đi tới, chợt khẽ nở nụ cười.
Mộc Cận đi rất nhanh, không lâu sau đã hùng hục mang theo cả gió lạnh chui vào trong xe, miệng bắt đầu ồn ào: “Lạnh quá lạnh quá, bên ngoài thật sự lạnh chết cóng đi được.”
Cố Tuấn Nghiêu nhìn mặt, gò má với cái mũi cô đỏ bừng vì lạnh, nói: “Xoa xoa mặt đi, cẩn thận bị tổn thương vì giá rét.”
“Em đâu có dễ bị thương thế.” Mộc Cận tùy tiện vuốt vuốt mũi, “Mặt cứng đờ, chả khác gì tảng băng, sờ vào kêu xột xoạt.”
Nói xong cô quay sang nhìn Cố Tuấn Nghiêu, khóe miệng khẽ cong, ánh mắt mang theo niềm vui: “Anh bảo bây giờ chúng ta đi ăn cái ngon nhỉ?”
Môi hồng răng trắng, đôi mắt sáng hiền hậu, làn da trắng gần như trong suốt nổi bật dưới áo khoác đỏ thẫm, thật là xinh đẹp khiến người ta bất động.
Cuối cùng hai người quyết định đi ăn lẩu, lại đến quán lần trước. Tuy bây giờ đã vào dịp năm mới nhưng ở đây buôn bán vẫn nhộn nhịp khủng khiếp, trước khi xuất phát Cố Tuấn Nghiêu đã gọi điện đặt chỗ, nhưng lúc đến nơi vẫn phải đợi hai mươi phút mới được sắp xếp cho một gian bàn nhỏ.
Mộc Cận vừa vào chỗ đã cởi áo khoác, bên trong cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi có cổ màu cánh sen, phong phanh đến thảm thương. Cố Tuấn Nghiêu vừa nhìn thấy đã nhíu mày: “Mộc Cận, em không có tiền mua quần áo à?”
“Hả?” Mộc Cận ngây ra một lúc mới có phản ứng, ha ha cười, “Không có không có, áo khoác đã tương đối dày, bên trong còn mặc thêm áo len nữa thì em thành cái thùng phuy à.”
Cố Tuấn Nghiêu nhướng mày: “Thế em tưởng mình gầy lắm hay sao?”
Mộc Cận nghiến răng, cắn môi dưới, híp mắt uy hiếp Cố Tuấn Nghiêu: “Anh lặp lại lần nữa thử xem?”
Cố Tuấn Nghiêu liếc cô, nhẹ nhàng cười cười.
Mùa đông ăn lẩu đúng là hưởng thụ vô cùng. Vừa nóng lại vừa cay, một lúc sau Mộc Cận đã chảy nước mắt, trong tay cầm khăn giấy mà vẫn không quên gật đầu khen ngon, rất ngon. Ngay cả lúc gọi điện thoại về nhà, cô vẫn ra sức hít hít mũi, mẹ tưởng cô bị cảm, không ngừng hỏi cô có phải bị sốt nên ngạt mũi không.
Mộc Cận ha ha cười, vừa cười vừa liếc mắt nhìn Cố Tuấn Nghiêu.
Cố Tuấn Nghiêu ăn chậm rì, nhưng lúc nào cũng khua khua đũa nên nhìn giống như vẫn đang ăn chăm chú.
Gọi điện thoại hỏi thăm theo thông lệ, lại nhắc đến mấy chuyện của năm cũ, cuối cùng Mộc Cận cũng cúp điện thoại.
Cố Tuấn Nghiêu thấy cô cúp máy, nheo mắt hỏi: “Sao bảo muốn chúc Tết mẹ anh, vừa rồi trong điện thoại không thấy nhắc tới?”
“Ớ!” Mộc Cận thở dài, “Em mải nhìn anh, quên mất.”
“Không có việc gì em nhìn anh làm gì?”
Mộc Cận nhịn không được trêu anh: “Aiz Cố Tuấn Nghiêu, bây giờ công việc của anh bận rộn lắm đúng không?”
“Cũng tạm.” Cố Tuấn Nghiêu nhẹ gật đầu.
“Chậc chậc, anh nhìn anh gầy còm kìa, mặt cũng hóp vào rồi.” Mộc Cận cười tủm tỉm nói, “Khi nào em sẽ nói với cô, để cô bồi bổ cho anh. Nhưng mà hồi em về nhà tình cờ nghe thấy cô nói là sau này tìm vợ cho anh, tiêu chí hàng đầu nhất định là biết làm cơm. Cho dù không có chứng chỉ đầu bếp quốc gia hạng hai, tối thiểu cũng phải nấu được tám món canh, mười hai món ăn. À đúng rồi, hai ngày trước mẹ em gọi điện thoại, bảo là cô đã thay anh chọn được mấy ứng cử viên rồi, chờ năm sau anh về rồi sẽ gặp! Cố Tuấn Nghiêu, chúc mừng anh cũng gia nhập lực lượng thân cận.”
Nói xong cô không quên vươn tay sang vỗ vỗ vai Cố Tuấn Nghiêu, sau đó hả lòng hả hạ nhìn mặt anh tối sầm.
Nhưng vừa d