Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1687 lượt.
ầu tiên anh gặp em quả thực không phải thời điểm một cái tát đó, mà là mùa đông năm em đạp người ta một cú. Mùa hè sau đó anh gặp lại em, em lại tát anh một cái, lúc ấy anh đã nghĩ, đây mà là con gái sao, lần nào cũng bạo lực như vậy?”
Anh nói xong, khẽ nở nụ cười nhàn nhạt với chính mình, đuôi mày khóe mắt đều cong cong, đường cong dưới cằm êm dịu không tưởng tượng nổi.
“Nam sinh kia ở sau lưng liên tục réo tên em, Mộc Cận Mộc Cận Mộc Cận, một tiếng lại một tiếng.” Bạc Thanh Hàn hơi cười rộ lên, “Em chạy đi rất vội vã, lại xông về phía anh. Nhưng em đụng phải anh lại chẳng thèm xin lỗi, thậm chí đầu cũng không quay lại. Anh lại nghĩ, cô gái này cũng hơi vô phép rồi.”
Bạc Thanh Hàn vừa nói, Mộc Cận đã nhớ ngay ra là lúc nào, không phải là sự kiện Trương Quốc Khánh trước lễ tình nhân sao? Nghĩ đến đây, mặt cô lại nóng lên – vốn tưởng không có người nào chú ý đến sự việc lúc đó, sao lại bị Bạc Thanh Hàn trông thấy cả rồi? Thật không ngờ, người cô đụng phải lại chính là anh!
Mộc Cận mơ màng suy nghĩ, mí mắt bắt đầu trĩu nặng. Đang cố nhớ lại, chợt nghe tiếng Bạc Thanh Hàn truyền tới: “Mộc Cận, thắt dây an toàn vào.” Tay trái cô vươn lên tìm dây an toàn, sờ soạng một lúc vẫn không thấy. Cô quay đầu lại, rõ ràng nhìn thấy rồi, sờ đến rồi, sao mãi không kéo ra được.
Cô đang chiến đấu rất hăng hái với dây an toàn, Bạc Thanh Hàn đảo mắt thấy cô ra sức kéo dây nhưng không đúng hướng. Anh hơi mím môi, giảm tốc độ xe, một tay vịn tay lái, đưa tay phải ra giúp cô kéo dây an toàn.
Lúc giúp cô thắt dây, Bạc Thanh Hàn nhìn thấy toàn bộ cằm của Mộc Cận rúc trong áo len cao cổ, đôi má ửng hồng, mắt chớp chớp, miệng trề ra như có vẻ giận dỗi, hay là đang suy nghĩ cái gì mà vẫn chưa ra nên rầu rĩ.
Anh nhịn không được ngừng lại.
Mộc Cận đột nhiên biến sắc, mãnh liệt quay đầu sang nhìn Bạc Thanh Hàn, trong đôi mắt to đầy hoang mang. Bạc Thanh Hàn cũng đảo mắt thấy chiếc xe đối diện đang nghiêng ngả lao thẳng về phía mình, anh dồn sức đánh tay lái sang phải, đạp thật mạnh chân phanh, theo đà bổ nhào qua phía Mộc Cận.
Một tiếng phanh sắc bén chói tai vang lên truyền vào tai Mộc Cận, một giây sau, người cô theo quán tính liền văng sang bên phải, đầu “ầm” một tiếng đập vào cửa sổ thủy tinh.
Tiếng gọi hoảng hốt của Bạc Thanh Hàn vang lên ngay sau đó: “Mộc Cận!”
***
Đến khi Mộc Cận tỉnh lại, nháy mắt cảm thấy thời gian như đảo ngược. Cô giống như quay lại sau cái đêm mưa to đó, trần nhà trắng xóa, ga giường trắng xóa, nhưng bên cạnh không có một chiếc giường bệnh khác, không có Bạc Thanh Hàn.
Bỗng nhiên cô nhớ lại, khi đó xe trước mặt đi trái quy định, va chạm vào xe của Bạc Thanh Hàn ở bên phải.
Thế thì Bạc Thanh Hàn phải đánh xe sang bên trái mới đúng chứ? Nhưng sao anh lại quẹo xe sang bên phải!
Mộc Cận chưa lấy lại tinh thần thì có một cô y tá đẩy cửa tiến vào phòng bệnh. Cô y tá thấy Mộc Cận chớp mắt, mỉm cười lại gần: “Tỉnh ngủ rồi hả? Có váng đầu chóng mặt không? Có cảm thấy khó chịu, buồn nôn không?”
Cô ngây người, hỏi: “Bạc Tam đâu rồi?”
Nữ y tá lại mỉm cười: “Yên tâm, Bạc tiên sinh không bị thương, đêm qua ở bên cô suốt, vừa rồi mới đi ra ngoài.”
Mộc Cận nhẹ nhõm, rồi lại gần như phát điên: “Bây giờ là mấy giờ rồi?”
Y tá nhìn đồng hồ đáp: “Tám giờ.”
Mộc Cận liền xốc chăn đứng dậy: “Tôi phải về.”
Y tá một mực ấn vai Mộc Cận xuống, trừng mắt với cô: “Đầu cô bị va khá nghiêm trọng, phải ở lại tiếp tục quan sát, hơn nữa phải theo dõi thêm xem có bị chấn thương sọ não không.”
Mộc Cận bị y tá đẩy lại, trong lòng chỉ nghĩ đến trận đấu sáng nay, khăng khăng giãy giụa muốn đứng dậy.
Hai tay y tá siết chặt lấy cô: “Vị tiểu thư này, xin đừng làm chúng tôi khó xử. Lúc Bạc tiên sinh ra ngoài đã đặc biệt dặn dò, không được để cho cô đi ra ngoài.”
Mộc Cận trừng mắt nhìn y tá, giống như nghe thấy truyện cười, ánh mắt có chút ớn lạnh: “Anh ấy có ý gì?”
Nữ y tá bị Mộc Cận nhìn hơi ngại ngùng: “Tiểu thư, Bạc tiên sinh cũng chỉ có ý tốt thôi.”
Mộc Cận nhìn chằm chằm y tá hồi lâu, cuối cùng nhẹ nhàng cười: “Vậy phiền cô tìm giúp tôi điện thoại trong túi, tôi có thể gọi điện thoại được chứ?”
Mộc Cận gọi cho học muội nhưng điện thoại vang lên hồi lâu mà không có người nhận. Cô nghĩ nghĩ, lại gọi cho giáo sư Chu.
Giáo sư Chu vừa nghe giọng nói đã vô cùng lo lắng: “Mộc Cận em đang ở đâu? Tranh thủ thời gian tới mau nhé!”
“Thầy Chu, em đang ở bệnh viện.” Mộc Cận cắn môi nói, “Em bị tai nạn xe, sợ là hôm nay không thể quay về được.”
“Tai nạn xe!” Giáo sư Chu hít một hơi lạnh, “Có nặng lắm không? Bị thương ở đâu?”
“Không bị thương nặng, chỉ là… Em va phải đầu, bác sĩ bảo phải ở lại bệnh viện để theo dõi, sợ có chấn thương sọ não.” Mộc Cận liếc sang y tá, lại nhắm mắt, “Thầy Chu, em xin lỗi.”
Giáo sư Chu thở dài: “Thân thể quan trọng hơn, thầy sẽ chuyển lời lại với mọi người.”
Nước mắt Mộc Cận trong phút chốc rơi xuống, cô che miệng, thấp giọng lặp lại: “Xin lỗi, thật sự xin lỗi…”
Giáo sư Chu ha ha cười: “Không việc gì đâu Mộc Cận, hai người bọn chúng