Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341689
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1689 lượt.
cơ tới tức thì, Bạc Tam nắm lấy thật chắc. Trong ánh mắt anh ngập tràn vui vẻ: “Em tưởng là cái gì?”
Mộc Cận đỏ mặt, liếc mắt nhìn ngọn nến đỏ rực phía trên, mấp máy khóe môi không nói.
Bạc Tam cũng không sốt ruột, chỉ nghiêng đầu quan sát cô. Tầm mắt anh từ đầu tới lông mày, từ lông mi đến mắt, từ mắt đến mũi, từ mũi đến miệng, chậm rãi lướt qua, cuối cùng, đến chính anh cũng không phân biệt được vẻ đẹp cùng với hạnh phúc tĩnh lặng như vậy đến tột cùng là thực, hay là giả.
Một ngày tươi đẹp như thế, xem ra thật sự đã quá trọn vẹn.
Mộc Cận nhìn chằm chằm Bạc Thanh Hàn một lát, ngược lại bị anh nhìn chăm chú đến mất tự nhiên, mặt đỏ tới tận mang tai, đành phải gượng cười: “Ông chủ làm thế nào anh tìm được một nơi đẹp thế này, chậc chậc, mùa đông mà giống như mùa hạ, đúng là nhà tư bản.”
Khóe miệng Bạc Thanh Hàn run run, nhìn chăm chú vào bánh ngọt trước mặt, nói: “Chẳng qua là tận dụng ngôi nhà cũ hợp lý một chút mà thôi.”
Vất vả lắm mới tìm được chủ đề, đương nhiên Mộc Cận không dễ dàng buông tha: “Ông chủ anh lại lừa em, làm gì có ai không dưng đang mùa đông mà làm một mảnh vườn trồng các loại hoa cỏ thế này?”
Bạc Thanh Hàn rõ ràng chẳng ngờ lại cùng cô thảo luận nghiên cứu sâu vào vấn đề này, chỉ chỉ bánh ngọt chép miệng: “Thổi đi.”
“Ừm.” Mộc Cận gật đầu, hít một hơi thật sâu định thổi, đột nhiên lại thở ra, cười hì hì nhìn Bạc Thanh Hàn, nhắm hai mắt lại trước bánh ngọt. Trong miệng cô khe khẽ nhẩm hai câu, sau đó mới mở mắt nhìn anh cười, một hơi thổi tắt ngọn nến.
“Anh biết là ngày mười bốn tháng hai, Mộc Cận.” Bạc Thanh Hàn đột nhiên lại mở miệng, giọng nói vẫn nhàn nhạt trầm thấp lại khiến trái tim Mộc Cận bắt đầu đập nhanh: “Anh đang làm cái gì, anh biết chứ.”
Mộc Cận chớp chớp mắt, không hiểu sao nhớ lại một bài hát đã nghe cách đây rất lâu. Giọng của nữ ca sĩ ngập tràn tình cảm: “Gần đây em và anh đều có một loại tâm tình, một thứ gì đó giống như tình yêu. Cùng một ngày phát hiện ra một cảm giác giống như là yêu, đó chính là yêu, chẳng có lẽ nào…” (*)
(*) Bài hát “Tương tự tình yêu” – Tiêu Á Hiên
Cô không nhịn được cúi đầu khẽ mỉm cười, khi ngẩng lên là nét mặt tươi cười như hoa: “Bạc Thanh Hàn.”
Mộc Cận rất ít khi gọi cả họ tên anh ra như vậy, Bạc Thanh Hàn nhướng mày, đợi cô nói tiếp.
Nhưng cô lại không nói gì nữa, chỉ nhìn đối diện với ánh mắt của anh, không chút chùn bước. Mộc Cận chăm chú nhìn anh hồi lâu, lâu đến nỗi Bạc Thanh Hàn cũng cảm thấy hoài nghi, nhịn không được đành lên tiếng gọi cô: “Mộc Cận?”
Mộc Cận cười nhạt một tiếng, vẫn là nụ cười như trước, vẫn là vẻ rực rỡ giống như vậy, nhưng lại khiến Bạc Thanh Hàn cảm thấy ớn lạnh.
Đột nhiên anh hơi hồi hộp, thoáng nghiêng đầu, cúi người về phía cô: “Làm sao vậy?”
Mộc Cận khẽ lắc đầu, lại cười, ánh mắt bỗng lóe sáng, long lanh như nước, hay giống như vầng sáng chói lọi khúc xạ khi ánh mặt trời chiếu vào thủy tinh: “Em yêu anh.”
Ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng vào Bạc Thanh Hàn, sắc mặt bình tĩnh như có dũng khí dốc toàn lực, bỗng làm cho Bạc Thanh Hàn cảm thấy không được tự nhiên. Anh nghe xong chỉ mỉm cười, hơi dò xét đứng dậy, cách một cái bàn vươn tới hôn lên trán cô, giọng điệu trầm mềm mại không thể tưởng tượng nổi: “Ngoan, ăn cái gì đi.”
Mộc Cận cũng không hỏi lại, im lặng cắt bánh ngọt, tung tăng như chim sẻ reo lên vì vị ngon của bánh, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng nhìn bề ngoài cô càng bình tĩnh lặng yên, càng khiến Bạc Thanh Hàn cảm thấy bất an.
Ngoại trừ lúc nói một câu “Em yêu anh” bầu không khí có hơi kì lạ, tổng thể mà nói, bữa tối này coi như không tệ. Mộc Cận phát huy đầy đủ phong cách chân chó, mơ mơ màng màng trước sau như một của mình, vì vậy cả khách và chủ đều vui vẻ, thậm chí cuối cùng còn rất ăn ý cụng ly.
Nhưng Bạc Thanh Hàn không ngờ Mộc Cận tửu lượng rất kém, mới uống hai chén rượu vang mà đầu óc đã choáng váng, chân tay lộn xộn. May là lúc cô say rượu vẫn khá tốt, không khóc, không làm loạn, cũng không nói nhiều, híp mắt nhìn thức ăn trên bàn rồi cười, lại híp mắt cười bới bới chén cơm. Nếu không phải Bạc Thanh Hàn tinh mắt, cảm thấy tay cầm đũa của cô hơi bất ổn, thật đúng là không nhìn ra cô đã uống say.
Cuối cùng lúc hai người trở về đã là mười giờ tối, bên ngoài gió lớn, Bạc Thanh Hàn đành phải ôm cô thật chặt, lại sợ bên trong quá nóng bên ngoài quá lạnh, dứt khoát cởi áo khoác của anh bọc kín cho cô rồi bế cô lên xe.
Mộc Cận ngoan ngoãn ngồi ở vị trí ghế lái phụ, rụt đầu rụt cổ, ánh mắt càng sáng long lanh như nước, chăm chú nhìn Bạc Thanh Hàn. Cô chăm chú nhìn Bạc Thanh Hàn giúp mình đóng cửa xe, chăm chú nhìn Bạc Thanh Hàn lên xe, chăm chú nhìn Bạc Thanh Hàn khởi động xe, cuối cùng không nhịn được lên tiếng: “Bạc Thanh Hàn, anh có thể nói cho em biết, rốt cục anh đã biết em từ lúc nào được không?”
Bạc Thanh Hàn ngồi ở ghế lái, hơi tăng tốc độ, ánh mắt thấp thoáng như phủ sương mù, thấm một chút không khí mông lung, nhưng lại tinh tường rõ ràng: “Lần đ