Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Và Bướm

Hoa Và Bướm

Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341691

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.

vẫn còn cơ hội mà! Thầy đi xem hai đứa nó, em an tâm dưỡng bệnh đi, đừng lo nghĩ!”
Mộc Cận thở ra, lau nước mắt: “Được ạ.”
Trong lúc cô gọi điện thoại, y tá vẫn không đi ra ngoài, thấy Mộc Cận cúp máy thì cẩn thận hỏi: “Tiểu thư, sốt ruột lắm à? Hay là tôi đi hỏi bác sĩ trưởng khoa giúp cô?”
Mộc Cận ngơ ngác, hồi lâu sau mới giương mắt nhìn nhìn y tá, mỉm cười, hít một hơi thật sâu rồi thở dài, nói: “Không cần, cứ như vậy đi.”
Y tá thấy sắc mặt cô không thoải mái, cúi người xuống hỏi: “Thật sự không cần sao?”
Mộc Cận lại lắc đầu, đột nhiên nhớ ra, hỏi: “Bạc Thanh Hàn không bị thương một chút nào sao?”
“Không. Tôi nghe lúc bác sĩ hỏi Bạc tiên sinh, anh ấy nói hai chiếc xe không va vào nhau, cho nên anh ấy không sao cả. Cô bị đập vào cửa sổ, đập mạnh quá nên bị bất tỉnh. Tiểu thư, không lẽ cô quên rồi à, cô đã tỉnh lại rồi, chỉ ngủ mơ mơ màng màng.” Y tá cười tủm tỉm nói, ánh mắt còn có chút gian xảo, “Cô còn không ngừng kéo tay Bạc tiên sinh rồi lẩm bẩm, nhưng tất cả mọi người đều chẳng nghe rõ cô nói cái gì. Cuối cùng chỉ có Bạc tiên sinh nghe hiểu, còn cười rất vui vẻ.”
Y tá vừa nói vậy, Mộc Cận lại nhớ ra, tối qua hình như cô có tỉnh lại. Khi đó chỉ cảm thấy đầu vô cùng đau, mắt cũng lười mở ra, nhưng thần trí hoàn toàn tỉnh táo, muốn hỏi Bạc Thanh Hàn một câu, tai nạn xe này có phải cũng vừa vặn là kết cục mà anh mong muốn không?
Nói như vậy, cái giá anh phải trả cũng là quá lớn.
Nhưng nếu anh thật sự muốn làm như vậy, khi ấy tại sao không đánh xe sang bên trái, để cô đâm thẳng vào chiếc xe trước mặt chẳng lẽ không gọn gàng dứt khoát hơn là đập nhẹ vào cửa sổ xe sao? Vì sao anh còn muốn đánh xe sang phải, để đến bây giờ, lòng tin của cô với anh có còn ý nghĩa gì nữa?
Mộc Cận không khổ sở, chỉ thấy buồn lòng.
Thật sự buồn lòng.
Rốt cuộc phải cố chấp đến thế nào mới khiến Bạc Thanh Hàn không thèm để ý đến an nguy của bản thân, sắp đặt một vở kịch máu chó như vậy.






Không lâu sau, Bạc Thanh Hàn đẩy cửa tiến vào, anh thấy Mộc Cận đang ngồi dựa vào gối, nhìn cô khẽ cười: “Còn khó chịu chỗ nào không?”
Mộc Cận lắc đầu.
“Đợi bác sĩ Trương tới kiểm tra lại cho em, bị thương ở đầu phải kiểm tra thật cẩn thận, nếu không dễ để lại thương tích ngầm.” Bạc Thanh Hàn vừa nói vừa cởi áo khoác, nhìn Mộc Cận nhướng mày, khóe miệng hơi nhếch lên hài hước, vẻ mặt gian xảo, “Tối qua em luôn miệng gọi tên anh.”
Mộc Cận co hai chân lại, hai tay ôm đầu gối, cằm đặt trên đỉnh đầu gối, làu bàu với anh: “Trong tiểu thuyết đã thấy nhiều lắm rồi! Anh đừng tưởng là em nhớ anh nên mới nhắc đến anh, em cho anh biết, đó là em hận anh! Em đang yên ổn ở trường lại bị anh kéo ra ngoài, hại người hại cả mình, Bạc Tam anh đừng có đắc ý, em hận không thể cầm đao chém anh!”
Cô vừa nói, ngược lại Bạc Thanh Hàn nhớ đến một chuyện, hỏi: “Hôm nay em vẫn còn có trận đấu phải không?”
Không ngờ Mộc Cận lắc đầu, nhe răng cười với anh: “Để sau rồi nói.”
***
Mộc Cận ở trong bệnh viện một ngày, lúc quay trở lại trường đã là chiều ngày mười sáu tháng hai. Vốn là Bạc Thanh Hàn muốn cô đón năm mới cùng anh, nhưng Mộc Cận nói dối là còn có đồ ở kí túc xá, muốn quay về một chuyến.
Vì thế Bạc Thanh Hàn đưa Mộc Cận về trường, nhưng vì đang trong kì nghỉ nên trường cấm xe, anh đành phải thả cô xuống cổng trường, hôn cô một cái rồi nói: “Tối nay anh tới đón em, em ở trong kí túc xá chờ điện thoại của anh.”
Mộc Cận gật gật đầu. Sau khi tiễn Bạc Thanh Hàn về, cô một mình chậm rãi đi về kí túc xá, nhưng nghĩ thế nào cũng cảm thấy một mình lạnh lẽo ở kí túc xá thật sự không có ý nghĩa, vì vậy đi đến nửa đường, rốt cục cô lấy điện thoại ra gọi cho Cố Tuấn Nghiêu.
Cố Tuấn Nghiêu đang ở nhà, hơi bất ngờ khi nhận được điện thoại của Mộc Cận: “Mộc Cận?”
“Ừm, năm mới vui vẻ!” Mộc Cận kéo kéo áo khoác, “Em sẽ đến chúc Tết, hì hì.”
Cố Tuấn Nghiêu cũng ha ha cười: “Trận đấu đã xong chưa mà em còn có thời gian rảnh đến chúc Tết anh, phải là anh đi thăm hỏi em mới đúng.”
Mộc Cận ngẩn ra, không ngờ Cố Tuấn Nghiêu còn nhớ rõ thời gian diễn ra trận đấu. Cô cười nhạt một tiếng: “Xong rồi, bọn em làm tương đối nhanh. Đúng rồi phải hỏi thăm cô chú nữa, anh nói em sẽ đến nhà chúc Tết nhé.”
“Như thế đâu có được, tự em gọi điện cho họ đi.” Cố Tuấn Nghiêu lại cười, “Anh cũng không về nhà ăn Tết.”
Điều này khiến Mộc Cận ngạc nhiên, cô ồ lên một tiếng rồi mới hỏi: “Sao anh không về nhà?”
“Bận, anh cũng lười chạy đi chạy lại.” Cố Tuấn Nghiêu lười biếng đáp, có vẻ mệt mỏi, “Đầu năm anh còn phải qua bên kia đàm phán hợp đồng, đến lúc đó nhân tiện về một chuyến cũng được, giờ thì thôi.”
“Ồ, ra vậy.” Mộc Cận khẽ gật đầu, bỗng dưng không biết nên nói gì.
Đúng là mùa đông lạnh nhất trong một khoảng thời gian, mặt trời thoạt nhìn rực rỡ ấm áp, nhưng thực sự lạnh lẽo không một chút hơi ấm. Mộc Cận đi rất chậm, mặt và tai đều đỏ bừng lên vì lạnh, cảm tưởng như chỉ cần động đậy một chút là sẽ ngã xuống. Một tay cô giấu trong túi quần, một tay kh