Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Và Bướm

Hoa Và Bướm

Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341677

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.

n kia vẫn không nói, giọng hát cũng không ngừng lại, từng tiếng đều nghe thấy rõ ràng.
Mộc Cận lại thăm dò hỏi: “Bạc Tam?”
“Hở?” Bạc Thanh Hàn hình như đã say, lời nói cũng không rõ ràng, giọng trầm thấp, còn có vẻ đang cười tự giễu.
Một lúc sau anh mới cảm thấy kỳ quái, hỏi: “Tại sao lại là em?”
“Anh uống rượu à? Anh đang hát cái gì vậy?” Mộc Cận cắn cắn môi.
Bạc Thanh Hàn rầm một tiếng cúp điện thoại.
Trong bóng tối Mộc Cận lại không ngủ được, trong đầu toàn là bài hát vừa nghe ban nãy.
Bài hát này, cô cũng biết.
Nhưng anh muốn hát là câu nào? Là “Cô ấy không có ý nghĩa gì đối với anh”? Hay là “Anh không muốn để mất em”? (*)
(*) 1. “She means nothing to me” – 2. “I don’t wanna lose you” – Anyone of us – Gareth Gates






Ngày hôm sau đã đến giao thừa, lúc Mộc Cận rời giường đã là gần mười một giờ. Cô thức dậy, sửa soạn xong lại gọi điện cho Bạc Thanh Hàn, quả nhiên anh vẫn tắt máy.
Mộc Cận thu thập qua loa mấy thứ rồi ra khỏi cửa, chầm chậm đi bộ trên đường. Giữa trưa mặt trời lên cao, nhưng nhiệt độ vẫn rất thấp, tuy nhiên ánh nắng chiếu lên người đôi lúc cũng mang đến sự ấm áp. Các cửa hàng hai bên phố đều dán câu đối xuân đỏ thẫm, treo những chiếc đèn lồng đỏ cao cao, tất cả đều mang không khí tốt lành, hân hoan.
Dọc đường có những tốp trẻ con mặc áo lông dày, túm năm tụm ba chơi đùa, có một cụ già chậm rãi từ từ tản bộ, thậm chí còn có một thiếu niên ăn mặc rất phong phanh, vác trên lưng một cây đàn ghi-ta, tóc không dài không ngắn, dáng vẻ hào sảng lại nhàn nhã tự tại.
Cứ đi như vậy thật lâu, Mộc Cận hiếm khi không có suy nghĩ mà tùy theo tâm trạng, đi không có mục đích, đi đến khi chân giống như muốn đông cứng mới dừng lại. Cô đứng ở ven đường rất lâu mới đợi được một chiếc taxi, đi đến nhà Bạc Thanh Hàn.
Trên xe, Mộc Cận dán mặt bên cửa sổ, ngắm nhìn con đường cái rộng lớn, hàng cây trơ trụi bên đường, hàng rào chắn màu trắng, ô vạch màu vàng, chợt nghĩ, nếu như tiếp theo có một trận tuyết thì thật tốt.
Chỗ Mộc Cận ngồi vừa vặn là lối rẽ, cô vừa nhảy ra xa một chút nên bị khuất vào bóng tối. Cô thấy xe dừng lại ở dưới nhà Bạc Thanh Hàn, chính là chiếc xe quen thuộc, tưởng là Bạc Thanh Hàn đã trở về, nhéo nhéo mặt mình định chạy tới, nhưng không ngờ trên xe lại có hai người bước xuống.
Một người đúng là Bạc Thanh Hàn, nhờ ngọn đèn leo lét có thể thấy anh mặc một chiếc áo khoác rất to, vừa cao lại vừa gầy. Một người khác là phụ nữ, dáng người cao gầy, cũng mặc một chiếc áo gió lớn, vạt áo nhẹ nhàng tung bay trong gió, tuy không nhìn rõ mặt cô gái ấy, nhưng đột nhiên khiến cho Mộc Cận nhớ đến cô gái xinh đẹp đã nhìn thấy ở bệnh viện lần đó.
Hình như mới chỉ gặp qua một lần, nhưng Mộc Cận lại cảm thấy cô ấy trông rất quen mắt, như thể đã từng rất quen thuộc.
Bạc Thanh Hàn và cô gái đó không đi vào nhà, chỉ đứng ở cửa thì thầm nói gì đó. Anh quay lưng lại với cửa, đối mặt nói chuyện với cô gái, thỉnh thoảng khoa chân múa tay ra hiệu, ngón tay vẽ một hình ảnh trên không trung. Cô gái kia chỉ nghiêng đầu lắng nghe, thỉnh thoảng lúc lắc đầu cười cười, giống như đóa hoa nở trong đêm tối, hương thơm lan tỏa, thanh nhã, xinh đẹp.
Rõ ràng ngày hôm đó còn là một đóa mẫu đơn phú quý, nháy mắt đã trở thành đám mây trang nhã, thuần khiết. Dù là dáng vẻ nào cũng đều khiến người ta bàng hoàng, kinh ngạc.
Mộc Cận vốn định bước chân ra, nhưng ngay sau đó đã bị cô cứng rắn thu trở về.
Bên tai cô còn nghe thấy một giọng hát: Vốn mắc kẹt trong ánh đèn đường màu xám, từng bước đỏ tươi, anh làm sao có thể dẫn đường; từ trước tới nay luôn nhìn em như vậy, cảm động bao nhiêu, cũng không làm anh khóc… (*)
(*) Bài hát “Mù màu” – Vương Phi
Cô chậm rãi lui bước, muốn lui đi thật xa, thật xa. Nếu như có thể lui lại đến mùa hè năm nay, hoặc là xa hơn nữa lui đến trước khi điền vào tờ nguyện vọng dự thi Đại học, hoặc là lui lại xa hơn nữa đến một thời điểm thật lâu thật lâu trước kia.
Có lẽ như vậy sẽ không phải gặp gỡ anh, không có cơ hội gặp gỡ anh.
Anh vẫn có thể làm một hoàng tử hào nhoáng, hạnh phúc vui vẻ như ánh trăng không có một người như vì sao; cô vẫn có thể làm một cô gái bình thường, áo cơm không lo, cũng rất tự do, vui sướng.
Để đến bây giờ, bám không được, thả không xong, ngay cả mỗi lần thức dậy đều cảm thấy khổ sở, khổ sở cho đến giờ mà vẫn không nghĩ ra được kết quả.
Không ngờ Mộc Cận mải lui về phía sau, không cẩn thận va phải góc chiếc ghế, cơ thể mất thăng bằng ngã ngửa ra sau, giày đập vào ghế phát ra tiếng ồn ào. Một tiếng này không lớn không nhỏ, cô gần như vô ý thức ngẩng đầu nhìn về phía Bạc Thanh Hàn.
Nhưng có lẽ do khoảng cách quá xa, gió lại thổi mạnh, khuôn mặt Bạc Thanh Hàn không hề quay sang phía Mộc Cận, hai tay đặt trên vai cô gái kia, từng bước đỡ cô ấy đến trước cửa xe, lại giúp cô ấy mở cửa xe.
Cô gái ấy đột nhiên tiến lại gần hôn nhẹ lên má Bạc Thanh Hàn, sau đó nhanh chóng chui vào xe, nổ máy rời đi.
Mộc Cận bỗng nhẹ nhàng thở ra, nhưng không