Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Và Bướm

Hoa Và Bướm

Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341671

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1671 lượt.

đang luống cuống tay chân, bỗng một hộp khăn giấy đưa đến trước mặt. Mộc Cận ngẩng đầu, trông thấy Bạc Thanh Hàn đang khom người, một tay vịn đầu gối, một tay giơ hộp khăn giấy, đôi mắt đen nhánh chăm chú nhìn mặt cô, mang theo vẻ mê hoặc, có chút mơ hồ.
Cô tức giận trừng mắt lườm anh, thò tay giật lấy hộp khăn giấy, tiện tay rút ra một tờ lau mặt.
“Em gọi anh ta là anh hai?” Anh hỏi.
Mộc Cận lại trừng mắt không thèm nói.
“Em đợi suốt từ lúc bốn giờ đến tám giờ?” Anh lại hỏi.
Mộc Cận đỏ mặt, quay đầu sang chỗ khác không nhìn anh.
Bạc Thanh Hàn lại không chịu buông tha cô, cố chấp kéo cô quay lại nhìn anh, ánh mắt sáng quắc nhìn cô chằm chằm: “Có phải không?”
“Không phải!” Mộc Cận mất kiên nhẫn, “Anh nghe ai nói vậy?”
Anh cười, đuôi mày cong cong: “Không có ai nói, tự anh đoán.”
Mộc Cận lại rút một tờ khăn giấy ra lau mặt, đột nhiên tay bị Bạc Thanh Hàn nắm chặt. Bàn tay ấm áp của anh nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô, giọng nói bỗng nhiên dịu dàng không tưởng tượng nổi: “Mộc Cận, anh không muốn nhìn thấy em khóc. Vừa rồi chỉ là hiểu lầm.”
Cô cao thấp dò xét Bạc Thanh Hàn, khẽ mỉm cười một chút, buồn nôn nói: “Yên tâm đi em sẽ không để anh nhìn thấy nữa, đàn ông trên thế giới này nhiều như vậy, ngoảnh đi em lại khóc trước người khác, khóc tối tăm mặt mũi từ sáng đến tối, khóc ngược Trường Thành rồi đến một đời Mạnh Khương nữ…”
Nói chưa dứt lời, cô đã bị Bạc Thanh Hàn kéo vào lòng. Nụ hôn của anh vừa vội vừa nhanh, có chút dồn dập ngang ngược, thanh âm trầm thấp giống như thì thầm, chỉ mơ mơ hồ hồ từng tiếng gọi tên cô: “Mộc Cận… Mộc Cận…”
Mộc Cận dùng sức đẩy anh, nhưng tránh thế nào, giãy giụa đều không thoát được. Cô gấp quá, một phát cắn phải môi anh.
Bạc Thanh Hàn bị đau, nhưng không hề chịu buông tay, ngược lại hôn cô càng sâu càng dồn dập.
Mộc Cận co mình trên ghế sa-lông trốn tránh, trốn thế nào cũng không được. Cuối cùng tay cô vùng vẫy, ra sức đánh vào lưng anh, đánh đến nỗi anh đột nhiên đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt cô có chút thẹn quá hóa giận: “Mộc Cận!”
Mộc Cận hung hăng lườm anh: “Anh cho rằng thế là không có việc gì sao? Em cho anh biết Bạc Thanh Hàn, anh không giận, em vẫn còn giận!”






Bạc Thanh Hàn phì cười, đứng trước sô-pha bộ dạng như đang xem kịch vui: “Hở?”
“Hở cái gì mà hở!” Mộc Cận trừng mắt lườm anh, “Nói, cô ta là ai! Chính sách của Đảng là thật thà được khoan hồng, kháng cự sẽ nghiêm trị, anh mau khai ra!”
Nói xong ánh mắt cô sáng ngời nhìn Bạc Thanh Hàn chăm chú.
Bạc Thanh Hàn cười ha ha, đưa tay cầm ly nước ban nãy của Mộc Cận lên uống một hớp, dừng lại mới nói: “Một người bạn của anh. Năm ngoái không phải anh đã nói với em là anh có một người bạn làm người mẫu, mới ở nước ngoài về, có lẽ xung quanh sẽ không thiếu người đẹp còn gì. Chính là cô ấy!”
“Xì.” Mộc Cận khinh thường, “Anh định lừa ai, có bạn nào mà tự dưng lại đi hôn nhau không!”
“Chưa ăn cơm mà đêm hôm khuya khoắt anh đi đâu về muộn vậy!” Mộc Cận bực mình.
Bạc Thanh Hàn quay người đi lên lầu, thanh âm bồng bềnh đung đưa truyền tới: “Nấu sủi cảo ăn đi, trong tủ lạnh có sủi cảo hôm qua nhà bếp ở nhà gửi tới. Hộp bên trái là bánh chay bà Lý bảo anh mang về cho em, anh đã ăn ở mấy quán trong nội thành thì thấy bà Lý làm là ngon nhất, em nếm thử đi.”
“Này…” Mộc Cận gọi Bạc Thanh Hàn, “Năm mới anh không về nhà sao?”
Ai ngờ anh làm như không nghe thấy, không trả lời cô, bóng dáng biến mất sau cầu thang trên lầu.
Mộc Cận nhìn ra bên ngoài, mười giờ tối, đúng khoảng thời gian náo nhiệt nhất. Các căn hộ trong khu cư xá đều có hiệu quả cách âm rất tốt, ngoài cửa sổ rất im lặng, một tiếng động cũng không có. Cô thở dài, đứng dậy mở vô tuyến, quay người chui vào phòng bếp.
Trong tủ lạnh đúng là có sủi cảo, đều một loại giống nhau to nhỏ, xếp ngay ngắn trong hai chiếc hộp. Mộc Cận đổ nước vào nồi, đậy nắp, quay người ra ngoài rửa tay.
Bạc Thanh Hàn vẫn chưa xuống lầu, vô tuyến ngoài phòng khách đang ồn ào, sắc màu rực rỡ, âm nhạc vui vẻ sôi động, rất hợp với không khí đón năm mới. Nhưng quay đầu nhìn lại đây, căn nhà rộng lạnh lẽo, tổng cộng chỉ có hai người một trên một dưới, gần như không một chút động tĩnh.
Mộc Cận lại thở dài, tra tấn như vậy, suy cho cùng là vì cái gì?
Cô rửa tay xong lại đi vào bếp, tìm kiếm trong tủ lạnh một lát, ngoài cà chua anh đào với dưa chuột ra thì không còn gì khác. Mộc Cận cầm trong tay thứ duy nhất có thể mang ra làm đồ ăn là dưa chuột, không khỏi nhíu mày, Bạc Thanh Hàn anh thật sự định sống qua cả năm thanh đạm sao? Thanh đạm thì cũng không thể thanh đạm đến mức này chứ!
Bây giờ ra ngoài mua thức ăn thì chắc là không được rồi, Mộc Cận mang mấy quả cà chua đi ngâm nước, trong lúc đó rửa sạch dưa chuột, cắt thành những miếng nhỏ. Kỹ thuật dùng dao của cô không được tốt, quả thực là rất kém, có hai quả dưa chuột mà cắt mất hơn nửa ngày thì không nói, các miếng lại xấu xí không đều, nhìn rất không có thẩm mỹ. Cũng may là làm đẹp thì cũng chỉ để mình ăn, trái