Tác giả: Hoa Hoa Hồ Điệp
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341672
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1672 lượt.
lại Mộc Cận rất ung dung, vừa cắt còn vừa khẽ ngâm nga bài hát theo tiếng nhạc từ phòng khách truyền đến.
Hồi trước ở nhà, Mộc Cận vẫn được mệnh danh là cao thủ trộn dưa chuột, ngoại trừ nhìn không được đẹp, nhưng hương thơm và mùi vị đều rất tuyệt vời. Cô cũng không dùng đến đĩa nhỏ mà dùng luôn chiếc bát thủy tinh to, cho thêm giấm với gia vị, sau khi trộn xong nếm nếm một lúc rồi lẩm nhẩm một mình: “Nếu có thêm tương ớt thì tuyệt.”
“Trong tủ bếp phía trên bên trái có.” Từ cửa đột nhiên truyền đến một giọng nói.
Mộc Cận quay đầu lại nhìn, thấy Bạc Thanh Hàn đã thay một bộ quần áo sáng màu, vai dựa vào khung cửa, một chân chống đỡ sức nặng của toàn bộ cơ thể, chân còn lại vắt chéo đằng trước, mũi chân nhàn nhã chạm đất. Rõ ràng thoạt nhìn anh là bộ dạng mây trôi nước chảy của người đàn ông luôn tránh xa nhà bếp, nhưng ánh mắt lúc nào cũng u ám thâm trầm lại như có ánh sáng mơ hồ lóe lên, cực kỳ giống hai ngọn nến trên bàn trong ngày lễ tình nhân hôm đó.
“Được rồi, anh lấy giúp em.” Bạc Thanh Hàn nhíu mày, nhanh chóng khôi phục vẻ thờ ơ thường thấy, bước nhanh tới, đặt điện thoại trong tay xuống cạnh đó, hai tay với vào tủ bếp lấy ra một cái chai nhỏ nhét vào tay Mộc Cận, cau mày ra vẻ ghét bỏ, rất nhanh lại đi ra khỏi phòng bếp. Anh đi vừa nhanh vừa vội, đầu cũng không quay lại, chỉ có thanh âm cất lên: “Em cẩn thận một chút, đừng để tay bị bỏng.”
Mộc Cận phì cười, nhìn anh đi ra ngoài rồi mới vặn mở chai tương ớt trong tay ra ngửi thử. Bên ngoài chai để trần không có bao bì nhưng hương vị lại nồng khác lạ, mùi hương xộc vào mũi, có một chút mùi hạt tiêu và ngũ vị hương, càng thêm nồng đậm.
Trộn xong dưa chuột, rửa xong chỗ cà chua, lúc này Mộc Cận mới nhớ ra mình vốn định nấu sủi cảo – cô quay đầu lại nhìn, không nén được tiếng than thở, lại quên không bật bếp! Vì vậy cô loẹt xoẹt đi qua bật lửa, đợi nước sôi rồi nấu sủi cảo.
Ai ngờ trong lúc chờ đợi, điện thoại Bạc Thanh Hàn quên mang ra đột nhiên rung lên ầm ầm.
Mộc Cận lại gần xem, chỉ có một cái tên rất thân mật: Tiểu tiên nữ.
Điện thoại vẫn đang rung, màn hình lóe sáng đến chói mắt. Mộc Cận cắn răng, mở ra, đưa di động tới bên tai.
Đầu bên kia là một giọng nữ hấp tấp, vang lên lanh lảnh, nhưng lại mềm mại ngọt ngào, ngay cả chào hỏi cũng không đã trực tiếp hỏi: “Bạc Thanh Hàn anh xảy ra chuyện gì vậy! Không phải vừa mới nói em đi đón A Đồng rồi anh đến ngay sao, em với A Đồng đã đến rồi sao anh vẫn chưa quay lại!”
Mộc Cận luống cuống tay chân dập máy, cảm thấy toàn thân như đang run rẩy, vừa bất an vừa áy náy, nước trong nồi đang sôi mà cô cũng không để ý.
Rất nhanh sau đó điện thoại lại rung, Mộc Cận quay người đi tắt bếp, vừa đi ra ngoài vừa cất giọng gọi: “Bạc Tam, điện thoại!”
Bạc Thanh Hàn nhận điện thoại, lại nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Mộc Cận. Anh “Ừ” hai tiếng, liếc mắt nhìn cô, dừng một chút mới nói: “Vừa rồi điện thoại hết pin, tự động tắt.”
Mộc Cận chỉ cắn môi đứng trước mặt anh.
“Em nói với ở nhà một tiếng, đêm nay anh không về. Sáng sớm mai anh sẽ về nhà chúc Tết! Còn nữa, nói với A Đồng, con bé muốn quà gì thì cứ chọn, khi nào về anh sẽ trả tiền.” Bạc Thanh Hàn nhàn nhạt nói, “Anh ngại trong nhà đông người, ồn ào đau đầu lắm. Cứ như vậy đi, em cũng không cần khách khí, cứ coi như nhà mình, chơi vui vẻ lên chút. À còn nữa, buổi tối chơi mạt chược với anh trai và chị dâu anh đừng có thua, đừng để sư phụ đây bực mình, nhỡ mà thua thì bọn họ lại quay sang cười nhạo sư phụ như anh không biết cách dạy dỗ.”
Đầu bên kia không biết lại nói gì, Bạc Thanh Hàn miễn cưỡng đáp: “Được cứ như vậy đi, sáng mai anh sẽ về đón mọi người.”
Cúp điện thoại, Bạc Thanh Hàn ngẩng đầu giải thích với Mộc Cận: “Nhà anh.”
Mộc Cận cắn môi, đôi mắt đen trắng rõ ràng, thậm chí có vài phần do dự: “Hay là… Anh về nhà đi.”
Bạc Thanh Hàn nhướng mày, liếc mắt nhìn cô một lượt, đột nhiên chau mày đuổi cô: “Mau đi nấu sủi cảo đi, anh đói sắp chết rồi.”
“Không.” Mộc Cận bướng bỉnh, “Em phải về trường học. Anh mau về nhà ăn cơm đi, đêm nay hiệu trưởng và bí thư đều ở trường đón năm mới cùng sinh viên, em cũng phải về xem xem.”
“Mộc Cận!” Bạc Thanh Hàn rõ ràng đã nổi giận, đôi mày rậm nhíu lại, toàn thân toát lên sự lạnh lẽo và phẫn nộ: “Em không muốn ở cùng với anh nên mới thế này phải không?”
Mộc Cận cắn môi không nói lời nào.
Bạc Thanh Hàn cũng không nói, tiện tay ném điện thoại qua một bên, tiếp tục xem ti vi.
Hai người cứ căng thẳng như vậy một lúc lâu, trong không khí như có tiếng hít thở rất khẽ, rõ ràng đang giữa mùa đông giá rét, lò sưởi cũng không quá ấm nhưng lại khiến Mộc Cận cảm thấy toàn thân nóng rực bất an. Thỉnh thoảng cô lại liếc mắt nhìn Bạc Thanh Hàn, xem động tĩnh của anh, ai ngờ Bạc Thanh Hàn cứ thế mặt không biểu cảm như núi Thái Sơn, nhàn nhã thong thả ngồi trên ghế sa-lông, hai mắt nhìn chằm chằm màn hình ti vi, không nhúc nhích.
Nhưng dù anh cứ bất động như vậy, Mộc Cận vẫn cảm thấy anh đang rất tức giận, tức giận không thể hiểu được.
Mộc Cận hạ quyết tâm mấy lần, cuối cùng c