XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơi Ấm

Hơi Ấm

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341831

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1831 lượt.

Duệ Khải khẽ nói xong lại thở dài “Diệp Tuần cũng không để ý đến xuất thân của tôi. Bà ấy là một người vợ tốt.”
Hạ Miên nhìn nụ cười dịu dàng trên môi ông, trong dạ dày không ngừng thắt lại.
Ông ngoại và mẹ không tính toán với xuất thân hèn mọn của ông. Luôn luôn giúp đỡ ông ngồi lên vị trí ngày nay. Nhưng cuối cùng lại rơi vào cảnh nhà tan cửa nát. Ông ngoại bị đột tử, mẹ thì bỏ mạng bất ngờ, ngay cả cô bé năm tuổi như cô cũng suýt không thoát khỏi vận rủi. Cuối cùng Thạch Duệ Khải cưới Viên Uyển Linh – người yêu đầu tiên của ông, cũng là mẹ của Thạch Duy Nhất.
Một câu chuyện xưa nhàm chán. Tên nhà nghèo vì công danh nên ở rể. Cuối cùng thăng quan tiến chức nhanh chóng cưới người yêu đầu tiên của mình. Đây cũng chính là những gì cô điều tra được mấy năm nay. Mặc dù thiếu chứng cớ, nhưng việc Thạch Duy Nhất lớn hơn cô hai tuổi cũng đủ để nói lên sự lạc lối ngoài hôn nhân của ông…
Thạch Duệ Khải đưa Hạ Miên về đến dưới nhà. Suốt quảng đường đi ông cũng không có hành động gì quá đáng. Chỉ là kể lại câu chuyện cũ đứt quãng, tựa như thật sự nhìn Hạ Miên nhớ lại người xưa.
Hạ Miên nở nụ cười hờ hững, cúi đầu tạm biệt ông “Cám ơn ông.”
Thạch Duệ Khải nhìn cô chăm chú trong ánh đèn sáng bên đường, khẽ cất tiếng cười “Tôi phải cám ơn cô mới đúng. Thật ra tôi đã sắp quên mất dáng vẻ của Diệp Tuần rồi. Tôi thật có lỗi với bà ấy.”
Nụ cười của Hạ Miên cố gắng cầm cự trên mặt. Chờ khi xe của Thạch Duệ Khải biến mất trong tầm mắt thì mới từ từ giận tím mặt. Ông ta diễn kịch quá hay đi. Rõ ràng cô mới là diễn viên, nhưng lại có đôi khi lại diễn nhập vai đến nổi không phân biệt được đâu là chân thật, đâu là giả dối nữa.
Hạ Miên mệt mỏi lên nhà, cả người đều có cảm giác uể oải vô cùng. Khi vừa mở cửa nhà ra, ánh đèn sáng quen thuộc bao trùm lấy cô. Đây mới chính là nơi cô có thể thanh thản yên bình.
Hạ Miên vừa xoay người đóng cửa lại thì trong phòng tắm bỗng có một lớn một nhỏ đi ra. Hạ Miên kinh ngạc nhìn Bạc Cận Yến và Diệc Nam cùng mặc một kiểu áo choàng tắm hồi lâu không nói nên lời.






“Mẹ, mẹ đã về rồi.” Cánh tay và bắp chân của Diệc Nam mũm mĩm lộ ra ngoài. Chiếc áo choàng tắm rộng rinh thoạt nhìn không được vừa vặn cho lắm. Dáng vóc nhỏ bé đứng cạnh Bạc Cận Yến cao lớn càng nổi bật lên vẻ đáng yêu.
Bạc Cận Yến cầm chiếc khăn lông trong tay, phủ lên đầu tóc ướt của cậu nhóc. Đôi mắt đen nhánh liếc nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của Hạ Miên, sau đó cất lời “Có một người xưng là mẹ Trình đưa Diệc Nam đến đây. Nhóc tỳ biết mật mã mở cửa nên anh cùng vào với nó.”
Lúc này Hạ Miên mới nhớ mẹ Trình xác thực có gọi đến trong buổi công chiếu phim. Sau đó gặp Thạch Duệ Khải nên cô quên mất gọi lại cho mẹ Trình.
“Trên người của…” Hạ Miên không nhớ trong nhà mình lại có kiểu áo tắm lớn nhỏ này nên vô cùng kinh ngạc.
Bạc Cận Yến nghe thấy thế lại cười thật vui vẻ. Anh cúi người ôm Diệc Nam vào lòng “Anh đi mua vật dụng vệ sinh nên sẵn tiện dẫn nó theo.”
Hạ Miên chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, ngón tay nắm gắt gao lấy cửa tủ giày. Nụ cười trên mặt của Bạc Cận Yến và Diệc Nam giống nhau như đúc. Ngay cả đôi mắt đen nhánh cũng phát sáng lấp lánh rực rỡ vô cùng.
Cô giống như một người bên lề của khung cảnh ấm áp này, nhưng lại kẻ hiểu rõ tất cả mọi chuyện trong đó.
Cô là kẻ có tội. Cô ích kỷ đối với con trai, không thể cho nó được tình thương đầy đủ của một người mẹ nhưng lại cố ý muốn sinh ra nó. Bây giờ lại còn không ngừng nói dối không chỉ với con trai mà còn thêm Bạc Cận Yến.
Quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, lời nói dối cuối cùng cũng sẽ bị vạch trần. Nhưng cô càng lúc càng không biết phải mở lời thế nào.
Nụ cười của Bạc Cận Yến vẫn chưa tắt khi quay đầu nhìn cô. Gương mắt anh tuấn cũng tỏa ra một ánh sáng dịu dàng. Tiếng nói trầm ấm của anh kéo Hạ Miên trở về thực tế “Sao vậy?”
Hạ Miên thu lại ý nghĩ, từ từ đi đến “Không có gì cả.”
Sau khi đến gần cô lại xuất hiện một chút lúng túng. Cô không chỉ là lo lắng việc Bạc Cận Yến sẽ phát hiện ra thân phận của Diệc Nam và còn có sự thật mà Thạch Duy Nhất đã nói cho cô biết…
Lúc này đứng trước anh, Hạ Miên không biết nên dùng tâm trạng và vẻ mặt gì nữa.
Hai đôi mắt đen láy một to một nhỏ nhìn cô không chớp. Hạ Miên không tự chủ nở một nụ cười thư thái và ngồi xuống cạnh Bạc Cận Yến. Cô đưa tay đón lấy con trai, ôm nó vào lòng hôn chùn chụt “Bà nội lại về quê à?”
“Vâng, ba phải đi công tác nên không có ai chăm sóc Diệc Nam.” Cậu nhóc cúi đầu đan ngón tay vào nhau. Sau đó tựa đầu vào ngực Hạ Miên làm nũng “Con cũng nhớ mẹ lắm, lâu rồi không được ở chung với mẹ.”
Hạ Miên ngửi thấy mùi thơm đặc hữu trên người Diệc Nam. Cằm cọ cọ lên mái tóc mềm của cậu rồi cười khẽ “Kế tiếp mẹ được nghỉ hai ngày có thể chăm sóc cho Diệc Nam thật tốt.”
Diệc Nam mừng rỡ ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe sáng lấp lánh “Thật ư? Vậy chúng ta có thể đi thế giới đáy biển xem rùa biển không?”
Hạ Miên gật đầu. Đôi mắt sáng rỡ của Diệc Nam cũng cười híp lại thành một đường thẳng “Tốt quá