Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơi Ấm

Hơi Ấm

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341820

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1820 lượt.

, đến lúc đó ba nuôi và ba cũng đi, con có thể chụp hình nói cho các bạn ở trường mẫu giáo biết là Diệc Nam có hai người cha rồi.”
Hạ Miên mím môi không lên tiếng, trong đôi mắt có sự chần chừ và đấu tranh.
Bạc Cận Yến đưa tay ôm cô rất tự nhiên. Sống mũi cao cao nhẹ nhàng cọ lên gương mặt Hạ Miên, rồi khẽ thì thầm bên tai cô “Em thật là chẳng cho anh tí mặt mũi nào cả.”
Hạ Miên lườm anh. Bạc Cận Yến lại thuận tiện hôn lên môi cô một cái. Ngón tay mũm mĩm của Diệc Nam che đi khuôn mặt nhỏ nhắn, không nhịn được khẽ kêu lên “Xấu hổ quá đi.”
Gương mặt trắng nõn của Hạ Miên hơi ửng đó, quay đầu né tránh ánh mắt nóng bỏng của Bạc Cận Yến. Lúc trước cô còn có thể nói mấy lời cay độc với anh, nhưng ngược lại bây giờ không biết phải sống chung với anh thế nào nữa. Tóm lại trong lòng vô cùng mất tự nhiên.
May mắn là có Diệc Nam ở giữa điều hòa không khí. Cậu nhóc nói luyên thuyên chuyện ở trường mẫu giáo không dứt. Khóe miệng Bạc Cận Yến luôn thường trực nụ cười nhìn Diệc Nam chăm chú, thỉnh thoảng lại còn phối hợp làm ra vẻ mặt kinh ngạc và đặt vài câu hỏi đúng lúc.
Hạ Miên cảm thấy kinh hãi khi thấy anh lại nhẫn nại hầu chuyện con trai như thế này. Hoàn toàn không hề giống với dáng vẻ lạnh lùng xa cách bình thường đối với người xa lạ.
Hiển nhiên Diệc Nam rất thích Bạc Cận Yến. Không biết đó có phải là do tình cha con thiêng liêng hay không. Lúc Hạ Miên đi tắm thì hai người vẫn còn tán gẫu rất hứng khởi. Bình thường Diệc Nam luôn đeo bám Hạ Miên, nhưng giờ lại hoàn toàn chẳng buồn chú ý đến cô.
Hạ Miên trong phòng tắm suy nghĩ thật lâu. Thật ra dù gì thì Bạc Cận Yến cũng là cha ruột của Diệc Nam, cô có nên nói sự thật cho anh biết hay không? Chuyện trong quá khứ hai người đều có đúng và sai. Hạ Miên lừa dối trước, Bạc Cận Yến lừa dối sau, coi như là huề nhau đi. Như vậy… chuyện con trai có phải không nên gạt anh nữa không?
Nhưng Diệc Nam gần như là tất cả của cô, nhớ đến thái độ ban đầu của Vệ Cần khiến lòng cô cũng nguội lạnh. Nếu Vệ Cần biết được sự tồn tại của Diệc Nam thì sẽ làm sao?
Ngày xưa Hạ Miên vẫn cho rằng Vệ Cần thích mình. Mấy năm ở nhà họ Bạc, Vệ Cần chẳng bao giờ tỏ thái độ kỳ thị hay bất mãn với cô. Thậm chí lâu ngày Hạ Miên còn thấy được bóng dáng của mẹ mình trên người bà. Cho đến năm thứ hai đại học, Vệ Cần bỗng nhiên gạt Bạc Cận Yến an bài xem mắt cho cô…
Cho đến bây giờ Hạ Miễn vẫn chưa hề nói với Bạc Cận Yến chuyện này. Cô hiểu được tấm lòng của người mẹ đối với con cái. Thật ra người mẹ nào cũng cưng chiều con của mình. Từ nhỏ cô đã mất mẹ, cho nên càng hiểu được và tôn trọng sự khổ tâm của Vệ Cần.
Hạ Miên uyển chuyển từ chối chuyện xem mắt. Từ đó về sau, ánh mắt Vệ Cần càng nhìn cô thêm phức tạp. Cho đến khi bị vạch trần trước mặt Thạch Duy Nhất. Khi Hạ Miên rời đi thoáng thấy được vẻ mặt của Vệ Cần thư thái và nhẹ nhõm. Tựa như, sự tồn tại của Hạ Miên là một trở ngại của bà.
Cho nên Diệc Nam… nhất định không thể để nhà họ Bạc phát hiện. Ít nhất là trước khi cô xác định được tình cảm của Bạc Cận Yến. Khi nào không còn bất kỳ sự lo lắng nào nữa thì mới nói ra thân thế của Diệc Nam.
Hạ Miên tắm rửa xong phát hiện Diệc Nam đã ngủ. Bạc Cận Yến ngồi bên cạnh chiếc giường nhỏ đóng quyển truyện cổ tích lại. Những sợi tóc đen như mực tỏa ánh sáng nâu dưới ngọn đèn vàng. Hạ Miên đứng ở cửa nhìn anh. Đến khi anh từ từ đứng lên quay đầu mới phát hiện ra cô. “Em… muốn nói chuyện với anh một chút.”
Tựa như Bạc Cận Yến cũng có ý nghĩ giống cô. Anh đi đến đóng cửa phòng lại, bàn tay to lớn bướng bỉnh nắm lấy bàn tay láng mịn của cô “Anh cũng có lời muốn nói với em.”
Một tay Bạc Cận Yến nắm hờ bả vai cô, cúi đầu nhìn vào mắt cô sâu lắng. Một bàn tay khác thì vén tóc cô ra sau tai, ngón tay vuốt nhẹ qua trán cô “Em hãy tin anh, từ nay về sau anh sẽ bảo vệ cho em thật chu đáo. Dù cho xảy ra chuyện gì cũng phải tin vào tình yêu của anh, em nhé!”
Hạ Miên chau đôi lông mày nhỏ bé lại, nhìn anh đầy khó hiểu.
Ngón tay Bạc Cận Yến xoa nhẹ mi tâm đang chau chặt của cô. Ánh mắt nhìn cô vô cùng nồng nàn tha thiết “Sẽ không để em phải chịu khổ nữa và sẽ càng không để em phải chịu tủi thân.”
Mắt Hạ Miên nóng lên, cô rũ mi xuống không dám nhìn vào ánh mắt mê hoặc của anh nữa. Đôi mắt đen thẳm kia như một cái động sâu không đáy cứ hút lấy cô.
“Em… không dám tin anh nữa.” Cô vốn chỉ có hai bàn tay trắng, thật ra cũng không còn gì để mất. Nhưng cứ bị hút vào anh hết lần này đến lần khác. Cô thật sự rất sợ. Một khi đã yêu sẽ vô tình trao trọn con tim mình, nếu lại bị tổn thương lần nữa thì ngay cả xương cũng không còn.
Bạc Cận Yến nâng gương mặt cô lên, lẳng lặng liếc nhìn cô. Sau đó lại dịu dàng hôn lên mặt cô, rồi cuối cùng mới hôn lên đôi môi mềm mại kia “Quá khứ là do anh không rõ ràng. Em hãy tin anh một lần nữa, chúng ta bắt đầu lại em nhé.”
Hạ Miên yên lặng, Bạc Cận Yến nâng cằm cô lên, đầu lưỡi len vào giữa răng môi cô.
Trên người cô tỏa mùi hương thơm ngát sau khi tắm rửa khiến đáy lòng anh rung động không tự chủ. Ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn mềm mại củ


Pair of Vintage Old School Fru