XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơi Ấm

Hơi Ấm

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.

p anh.
Nào ngờ bị anh giữ lấy ót, bỗng kéo xuống.
Hai đôi môi kề nhau, đầu óc Hạ Miên trong nháy mắt đình trệ.
Bởi vì đã lâu anh không có uống nước, nên trên môi có vết nứt thật nhỏ, nhưng bướng bỉnh xâm lấn môi cô.
Hạ Miên đưa tay muốn đẩy anh, vừa chạm vào được lồng ngực của anh bỗng nhớ đến vết thương bị trúng đạn của anh. Đôi mắt đen láy của Bạc Cận Yến bỗng trở nên càng thêm sâu thẳm vì hành động do dự của cô. Anh hôn càng mãnh liệt, giống như mang theo oán giận. Hạ Miên bị anh hôn đến bủn rủn, lúc này mới có thể hô hấp, ánh mắt phức tạp nhìn vào gương mặt anh tuấn hơi khôi phục huyết sắc của anh.
Bạc Cận Yến nhìn cô trầm lắng, giọng nói khàn khàn từ từ cất lên: “Dỗ anh, mở mắt ra đã thấy em và người đàn ông khác… anh không vui.”
“….”






Ngoại Truyện – Bạc Cận Yến


Khi Bạc Cận Yến mười hai tuổi nhận được một văn kiện phát chuyển nhanh gửi đến từ thành phố N.
Khi đó vì Bạc Tự Thừa thuyên chuyển công tác, cả nhà họ đã sớm rời khỏi thành phố N, cho nên anh thật tò mò cuối cùng là ai gửi đồ cho mình.
Anh cầm dao rọc giấy mở phong thư thật dày ra, trong túi giấy có một xấp hình rất nặng, đầu tiên đập vào mắt chính là tấm ảnh cô bé có đôi mắt to tròn đen láy.
Anh tự tay mở ra, nhân vật chính trong hình đều là cô bé này, mái tóc cột đuôi ngựa đơn giản, mặc quần thể thao to rộng, trên chân mang đôi giày thể thao màu trắng cũ kỹ ngã vàng.
Anh nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé hồi lâu, từ đó đến giờ gương mặt không nhiều cảm xúc lại hiện lên vài phần tò mò.
Mà một số dù được chính phủ trợ cấp, thì số tiền kia qua tay nhiều lớp đến được cô nhi viện cũng ít đến đáng thương.
Không biết có phải là cố ý hay không? Mỗi lần anh nhận được hình đều thấy được cảnh ngộ của cô bé rất bi thảm.
Bị bắt nạt, bị xử phạt đòn roi, bị bỏ đói…
Những điều này anh chẳng bao giờ trải qua, anh nghĩ có phải Nhất Nhất thật rất đau khổ nên nhờ mình giúp đỡ hay không? Anh hồi âm theo địa chỉ ghi trên thư nhưng cũng như đá chìm xuống biển.
Nhưng hình vẫn cứ đều đặn nhận được, hơn nữa còn rất đúng thời điểm Vệ Cần và Bạc Tự Thừa không ở nhà.
Dần dần Bạc Cận Yến phát hiện điều gì đó không ổn, góc độ chụp ảnh xem ra không giống với một cô bé mười mấy tuổi có thể làm được.
Nhưng lòng nghi ngờ vẫn là lòng nghi ngờ, anh vẫn từ từ bị tấm ảnh của cô bé hấp dẫn. Khi đó anh vẫn cho rằng cô chính là Nhất Nhất, nhưng anh thích Nhất Nhất trưởng thành hơn, khi còn bé Nhất Nhất quá đáng ghét còn là một con sên.
Nhất Nhất sau khi lớn lên có dũng cảm kiêu ngạo hơn trước, rõ ràng gặp rất nhiều đối xử bất công nhưng cô chưa từng khuất phục qua.
Ánh mắt bình tĩnh của cô khiến anh rung động, cũng có vài phần xa lạ khiến anh nảy sinh tình cảm khó tả.
Cuộc sống của anh rất đơn giản, chưa từng tiếp xúc với những người khác, bởi vì chuyện không vui khi còn thơ ấu khiến tính cách anh lãnh đạm kỳ lạ. Anh không có bạn bè, người bạn duy nhất là Thiệu Khâm cũng bởi vì rời khỏi thành phố N mà trở nên càng xa cách.
Cho nên cô bé trong ảnh, dù bọn họ chưa từng gặp gỡ nói chuyện với nhau, nhưng giống như có một người bạn ấu thơ, yên lặng làm bạn lớn lên cùng anh. Anh có thể biết rất nhiều chuyện xảy ra với cô, vì vui buồn của cô mà cũng nảy sinh cảm xúc tương tự.
Anh giống một bức tranh thủy mặc, cuối cùng được tô thêm màu nên có chút hơi thở sống động.
Càng ngày anh càng mong đợi nhận được những tấm ảnh kia, nếu thời điểm không có, anh sẽ cầm mấy bức hình lúc trước xem thật lâu.
Bên cạnh Nhất Nhất có một người bạn trai rất tốt, hình chụp được rất nhiều lần. Mỗi lần Nhất Nhất bị bắt nạt đều là anh ta che trước cô, anh ta sẽ mang đồ tốt nhất của mình cho Nhất Nhất, lúc cô làm việc sẽ theo cạnh cô.
Bạc Cận Yến không thích thấy sự xuất hiện của cậu bé kia, mỗi lần thấy ảnh loại này, anh cũng sẽ tức giận xé toang tấm ảnh có cậu bé đó ra. Giống như là món đồ chơi mình nhìn trúng bị người khác chiếm trước vậy, nhưng trước sau anh tin chắc Nhất Nhất là của một mình anh.
Khi Bạc Cận Yến trưởng thành thì Nhất Nhất trong ảnh cũng đã trưởng thành.
Cô càng trở nên xinh đẹp khéo léo, thường yên lặng không nói gì đứng ở đó như một bức tranh đẹp đẽ. Cô thông minh gian xảo hơn trước kia rất nhiều, gặp phải bị bắt nạt cũng có thể khéo léo đánh trả, còn không bị đối phương bắt được nhược điểm. Nhưng ngoài mặt cô vẫn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra như cũ.
Bạc Cận Yến bất giác nở nụ cười, thật vô cùng thích Nhất Nhất thế này.
Cô đã thay đổi, không còn luôn đứng sau người khác tìm kiếm bảo vệ như còn bé, hiểu được dùng sức mạnh của mình bảo vệ mình.
Bạc Cận Yến càng ngày càng suy nghĩ tưởng tượng về Nhất Nhất mãnh liệt.
Lúc này lại nhận được thư chuyển phát nhanh, bên trong có một lá thư, nội dung thư rất đơn giản — Anh Cận Yến, chờ anh dẫn em về nhà.
Ký tên thật sự là Nhất Nhất.
Trùng hợp chính là Bạc Tự Thừa lại nhận lệnh thuyên chuyển công tác, cuối cùng bọn họ có thể trở về thành phố N rồi. Bạc Cậ