Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơi Ấm

Hơi Ấm

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341850

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1850 lượt.

c Bạc Cận Yến càng ngày càng nhiều, giống như chảy ra không ngăn lại được.
Vẫn là Hạ Miên có hành động trước tiên, cô ngã xuống ngồi phịch cạnh anh, ngón tay nhúc nhích muốn chạm vào anh, nhưng khó khắn lắm mới dừng lại nơi rất gần với anh.
Giọng nói cô nghẹn ngào không còn giống của mình, trống rỗng như bị nuốt hết không khí: “Tại sao?”
Lông mi Bạc Cận Yến khẽ run, mệt mỏi mở mắt ra, đôi mắt đen mông lung phủ lên một lớp màu đen tối, ánh mắt vốn lạnh lùng sắc bén lại ảm đạm lu mờ: “…. Bởi vì, đã gạt em, em không nỡ, giết anh.”
Gương mặt điển trai của anh càng ngày càng mờ nhạt, không còn thấy rõ nữa. Ngay cả giớ phút này anh khẽ nhoẻn khóe môi lên Hạ Miên cũng hoảng hốt cảm thấy là ảo giác. Cô đưa tay muốn xoa mắt, để càng nhìn rõ ràng tất cả, đưa tay vuốt lên cũng chỉ là gương mặt lạnh lẽo.
Cô yên lặng nức nở, ngồi bệt bên cạnh anh, nhưng bướng bỉnh không chịu chạm vào anh.
Mí mắt Bạc Cận Yến càng ngày càng nặng, lưu luyến nhìn cô hồi lâu, cuối cùng nặng nề nhắm lại: “Anh tỉnh lại, sẽ không còn là….”
Lời nói sau của anh nhỏ lại, Hạ Miên nghe không rõ anh nói cái gì, nước mắt cứ rơi xuống mu bàn tay anh từng giọt thật lớn. Anh sẽ chết sao?
Ý nghĩ đầu tiên nhảy ra trong đầu cô chính là điều này, cô xót xa phát hiện cô thật rất đau khổ, đau khổ đến không kịp suy nghĩ kế tiếp nên xử lý quan hệ hai người như thế nào.
Cô quát lên như đã điên: “Gọi xe cứu thương đi, anh ấy sẽ chết mất, sẽ chết mất…”
Vệ Cần và Phó Trạm như mới sống lại, tất cả mọi người thất kinh, Vệ Cần ném súng đi, lảo đảo bò qua ôm lấy Bạc Cận Yến, kêu khóc thảm thiết: “Cận Yến, con ơi!”
***
Thật ra hành động phá cửa của Quan Trì và cảnh sát rất nhanh, anh ta nhanh chóng xem xét thương tích của Bạc Cận Yến, nhân viên y tế phía sau đã tiến lên đỡ lấy.
Hạ Miên nắm chặt cánh tay đứng một bên, nhìn Bạc Cận Yến được đưa lên băng ca mang đi.
Lúc Vệ Cần bị còng dẫn đi còn muốn xin Bạc Tự Thừa tha thứ, vẫn nghiêng đầu nhìn ông: “Tự Thừa, không phải tôi cố ý gạt ông, thật không phải vậy…”
Bạc Tự Thừa nhìn bà, trong mắt đầy rẫy đau khổ.
“Cho đến bây giờ có còn ý nghĩa gì đâu.” Bạc Tự Thừa từ từ rũ mắt xuống, khẽ cất giọng rù rì: “Bà quá hồ đồ rồi.”
Hồ đồ sao? Bọn họ ai là không hồ đồ chứ?
Mỗi người đều xưng danh tình yêu mà tùy tiện tổn thương người khác. Vệ Cần vì ham vật chất hư vinh mà tính toán nửa đời, nhưng cuối cùng cũng hai bàn tay trắng thân bại danh liệt như cũ.
Ngày mai báo chí vừa ra, nhà họ Bạc sẽ trở thành trò cười cho người đời.
Còn Phó Trạm thì sao? Lần nữa ông mang lên còng tay, nhưng trên gượng mặt lại là nụ cười méo mó. Ông nhìn Vệ Cần đầy hàm ý, cười khẩy: “Cuối cùng bà cũng có ngày hôm nay, chúng ta cùng nhau xuống địa ngục đi.”
Ai có thể nói ông không hồ đồ chứ? Trăm phương ngàn kế lật ra sự thật năm đó cũng chỉ vì thỏa mãn thù riêng của bản thân. Cuối cùng hại con mình, cũng hại luôn người khác.
Nhưng tựa như ông chẳng hối hận chút nào.
Đây là một đám hồ đồ, mỗi người đều có oán, đều có hận, đều có nguyên nhân lý lẽ hùng hồn. Nhưng cuối cùng cũng là kết thúc bi kịch.
Diệp Tuần là kẻ không cách nào kiểm chứng nhất trong trận bi kịch này. Đến tột cùng có oán hay không, có hận hay không, điều này cũng không cách nào biết được.
Trong lòng mỗi người đều có một mặt xấu xí và lòng tham lam không có chừng mực lan tràn trong đáy lòng. Có người khắc chế, có người mặc kệ nó xảy ra.
Kho hàng vốn trống trải mờ tối giờ phút này càng thêm đổ nát, người bên cạnh được lần lượt mang đi. Hạ Miên mù mịt đứng ở đó, cô nên đi đâu? Vốn cho rằng cuộc sống sắp hạnh phúc, hiện tại lại là một kẻ côi cút.
Một bàn tay to lớn ấm áp vỗ vỗ bả vai của cô, Hạ Miên chậm chạp quay đầu, thấy được vẻ mặt hơi lo lắng của Quan Trì.
Anh ta chần chừ cất tiếng, lời nói khiến cho Hạ Miên bất ngờ: “Tôi và Bạc Cận Yến cùng chạy đến, anh ta kêu chúng tôi chớ vào, chờ nghe được tiếng súng thứ hai mới vào, anh ta đã sớm biết Vệ Cần mang theo súng…”
Hạ Miên đắng lòng, người càng lúc càng thưa thớt, cuối cùng chỉ còn cô và Quan Trì còn đứng chính giữa sàn đất còn vết máu.
***
Hạ Miên bay lạc hồn vía từ bệnh viện về nhà thì chân trời đã hiện lên ánh sáng trắng bạc.
Bạc Cận Yến được chuyển từ phòng cấp cứu qua phòng theo dõi, bây giờ còn không biết có thể vượt qua giai đoạn nguy hiểm hay không.
Chỉ có cô và Quan Trì, Bạc Tự Thừa ở hàng lang chờ đợi. Vài lần Bạc Tự Thừa muốn nói chuyện với cô, Hạ Miên cũng cố ý né tránh ánh mắt của ông.
Cô đã không còn gì nữa, nhưng buồn cười chính là cô giống như vốn chẳng từng có gì. Sự thật giống như trò khôi hài, tới quá chấn động tàn bạo, rồi trong nháy mắt lặng lẽ rút đi.
Cô nghe xong rồi, xem xong rồi, giống như là mơ một giấc.
Hạ Miên ngồi trên ghế salon thật lâu, trong nhà có rất nhiều đồ của Bạc Cận Yến, trong không khí cũng đầy rẫy hương vị đặc biệt trên người anh. Rõ ràng mùi vị anh rất nhạt, nhưng những hương vị kia thật giống như nồng nàn nuốt chửng lấy cô.
Hạ Miên vuốt lên từng vết máu kia, giống như cảm nhận chút an ủi cuối c


Lamborghini Huracán LP 610-4 t