The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơi Ấm

Hơi Ấm

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341950

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.

cú thúc của anh, người đàn ông kia còn ác liệt đưa được phân nửa vào rồi lại khó khăn rút ra hết lần này đến lần khác, hòa lẫn với tiếng nước chảy nơi chỗ giao nhau còn thỉnh thoảng vang lên tiếng “phịch” xấu hổ.
Hạ Miên không dám ngẩng mặt, nhỏ giọng lầm bầm: “Khốn kiếp”
Bạc Cận Yến bóp chặt bắp đùi mềm mại của cô, cúi người dịu dàng hôn lên môi cô: “Ồ, muốn à?”
Hạ Miên vẫn cố bướng, giống như chỉ cần mình không thừa nhận thì sẽ không coi là một kiểu thỏa hiệp.
Bạc Cận yến cứ nhẹ nhàng thăm dò đẩy vào hơi nông, Hạ Miên bị anh quấy nhiễu khiến càng yếu ớt bủn rủn, sâu trong cơ thể có dòng nhiệt nóng bỏng rò rỉ ra.
Tiếng “phịch phịch” kia càng thêm kịch liệt, Hạ Miên nghe đến nóng tai, bỗng dưng bắt lấy cánh tay khỏe mạnh của anh, nhìn anh chằm chằm.
Kháng nghị yên lặng của cô thật sự như một lời mời, khóe miệng Bạc Cận Yến mỉm cười, cũng không làm khó cô nữa, nâng chiếc mông mềm mại của cô ngồi lên hông mình. Hạ Miên mới vừa ngồi xuống đã bị anh thúc thẳng vào một nửa, cô nặng nề thở ra, hai tay không tự chủ bắt lên bả vai anh.
Bạc Cận Yến cúi đầu liếc nhìn cô, thấy hai gò má cô đỏ bừng, trái tim trở nên mềm đi: “Thoải mái không?”
Hạ Miên không cách nào nói lên được cảm giác thỏa mãn vô cùng này, cô chỉ nhìn chăm chú vào gương mặt anh thật sâu, cánh tay choàng qua cổ anh khẽ quấn chặt.
Hai người đều không nói gì, chỉ có dục vọng nguyên thủy và tình yêu thăng hoa.
Cô lay động lắc lư trên người anh, chiếc mông đẫy đà chà sát trên cánh rừng màu đen xấu xí của anh. Bởi vì tư thế cưỡi lên này khiến anh đi vào tận nơi sâu nhất. Hạ Miên lắc lư càng kịch liệt thêm, ngậm lấy anh càng chặt, khoái cảm tràn ngập đất trời như thủy triều hoàn toàn nhấn chìm lý trí cô.
Người đàn ông này như quyết tâm bắt cô đầu hàng, chỉ giúp cô giữ chiếc mông đẫm nước, trầm lắng quan sát cô chập chờn lên xuống.
Tự Hạ Miên ma sát vật cứng của anh, không được mấy cái đã gục trên vai anh thở liên tục.
Bạc Cận Yến cảm giác được sau khi cô co rút nhanh liền có một làn sóng nóng chảy dâng lên, khóe miệng anh mang nét cười nắm lấy cằm cô, khàn giọng hỏi: “Nhanh vậy sao? Thật vô dụng.”
Hạ Miên xấu hổ cắn lên bả vai rắn chắc của anh một cái, hiện lên một vòng dấu răng đều tắp.
Hai bàn tay to của Bạc Cận Yến nắm chặt lấy bắp đùi non mềm của cô, tách cô rộng ra hoàn toàn, thúc mạnh vào hai cái, sắc mặt Hạ Miên đột biến, hai tay ôm cổ anh: “Nhẹ chút đi!”
Bạc Cận Yến nheo mắt, đôi mắt hẹp dài mang theo ánh sáng quái lạ: “Phải là van xin mạnh hơn.”
Anh thúc về trước thật mạnh, Hạ Miên vừa đau vừa tê, bộ phần vừa mềm xuống lúc này đã nhạy cảm run rẩy, anh hơi thúc vào đã sít sao khó chịu.
Dù sao Bạc Cận Yến cũng bị trúng đạn, không có hạnh hạ giày vò cô mạnh mẽ như lúc trước, đến khi cuối cùng anh bắn ra, Hạ Miên liền bỗng trượt xuống khỏi người anh.
Bạc Cận Yến không vui nhìn cô chằm chằm, nhưng cuối cùng không ép buộc cô.
Bạc Cận Yến đã thỏa mãn cuối cùng ngoan ngoãn phối hợp để Hạ Miên bôi thuốc. Hạ Miên nhìn vết thương vừa khép miệng trên ngực anh, trong lòng đau buồn phiền muộn. Dưới tình huống thất bại của phát súng đầu tiên, Vệ Cần lại còn muốn bắn phát thứ hai, khoảnh khắc đó bà có nghĩ đến Bạc Cận Yến sẽ vẫn xông lên hay không?
Hạ Miên nhìn gương mặt thanh tú của Bạc Cận Yến rồi khẽ thở dài: “Nhìn rất thông mình nhưng không nghĩ đến lại ngu như vậy.”
Lông mi dày đặc của Bạc Cận Yến khẽ run lên, nhướng mắt nhìn cô: “Bắt đầu học xem tướng rồi hả?”
Hạ Miên yên lặng, cuối cùng đưa tay chỉ vào lồng ngực anh. Bạc Cận Yến mỉm cười ôm cô vào lòng, hôn nhẹ lên trán cô: “Ngày mai đi đón Diệc Nam.”
Sáng sớm hôm sau hai người xuất phát, Hạ Miên không biết Bạc Cận Yến giấu Diệc Nam ở đâu, nhưng nếu Bạc Cận Yến biết Diệc Nam là con trai của anh thì nhất định sẽ sắp xếp chu đáo.
Đến nơi Hạ Miên mới thở phào nhẹ nhỏm, đây là nhà của người bảo mẫu thân thiết nhất với Bạc Cận Yến.
Quan hệ giống như Hạ Miên và mẹ Trình, Bạc Cận Yến cũng có một người bảo mẫu vô cùng thân thiết, từ nhỏ anh cũng không gần gũi với Bạc Tự Thừa và Vệ Cần, nhưng lại có quan hệ rất tốt với người bảo mẫu này.
Lúc Hạ Miên đến nhà họ Bạc vẫn còn thím Ngô, vì bà đàng hoàng chất phác nên đối với Bạc Cận Yến và Hạ Miên tốt vô cùng, giống hệt như đối xử với con mình.
Trên thực tế nói Bạc Cận Yến do một tay bà nuôi lớn cũng không sai.
Hiển nhiên tâm trạng Bạc Cận Yến rất tốt, lúc xuống xe trên gương mặt trước sau vẫn hiện lên nụ cười thản nhiên, anh đưa tay nắm lấy tay Hạ Miên, hai người đẩy cánh cửa vườn lan nhỏ đi vào.
Diệc Nam đang trồng cây đào với thím Ngô trong chính viện, giơ thùng nhỏ tưới nước cho cây giống, đôi mắt đen đảo tới đảo lui: “Bà nội, như vậy có thể lớn lên thành cây to sao? Cần bao nhiêu ngày, ngày mai có thể không?”
Thím Ngô bật cười khanh khách: “Chờ Diệc Nam trưởng thành thì cây nhỏ cũng sẽ cao lớn.”
Diệc Nam vỗ vỗ cái cây không nhiều lá: “Cây nhỏ mau lớn nhe, chúng ta thi xem ai lớn nhanh hơn.”
Thím Ngô bị Diệc Nam chọc cười, lúc quay đầu lại nhìn thấy Bạc Cận Yến và Hạ M