Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.
>Diệc Nam cười một tiếng, chạy đến bên cạnh Bạc Cận Yến nhận lấy con sâu rồi chạy thẳng đuổi theo Hạ Miên: “Mẹ, mẹ nhìn kỹ đi, côn trùng bé con rất đáng yêu.”
Sắc mặt Hạ Miên bỗng thay đổi, cầm rổ rau bỏ chạy xa hơn: “Không cho đến đây, Diệc Nam ngoan, mau ném nó đi!”
Bạc Cận Yên đứng yên tại chỗ, khóe miệng chứa nụ cười. Đã quá lâu anh không biết được tình thân đơn thuần này rồi, Hạ Miên cũng vậy, rõ ràng bọn họ nên ôm lấy sưởi ấm cho nhau, sao người phụ nữ này lại luôn muốn chạy trốn chứ?
Diệc Nam là một đứa trẻ có hiểu biết, nói muốn ở với bà nội một đêm rồi mới đi. Thím Ngô vẫn không có con, một mình ở nông thôn đúng là hơi cô đơn.
Buổi tối Hạ Miên không biết thím Ngô có phải bị Bạc Cận Yến bày mưu tính kế hay không, vậy mà sắp xếp cho bọn họ ở chung một phòng. Hạ Miên sa sầm mặt nhìn chiếc giường đơn chật hẹp chán nản: “Em qua phòng kế bên ngủ.”
Cánh tay Bạc Cận Yến ngăn lại trước cửa, ánh mắt trầm lắng nhìn xuống cô: “Buổi tối sẽ có chuột.”
Hạ Miên im lặng lườm anh một cái: “Con chuột cũng không phải vật thân mềm.”
Bạc Cận Yến không nói lời nào, đôi mắt đen nhánh nhìn cô chăm chú, một lát sau ôm lấy cô ném thẳng lên giường. Hạ Miên rơi vào tấm chăn dày, suýt nữa la lên nhưng nhớ đến phòng không cách âm lại cắn chặt răng chịu đựng cơn đau truyền đến từ mông.
Bạc Cận Yến cúi người chống cánh tay xuống nhìn cô, bỗng nhiên khóe môi nhoẻn cười: “Em sợ thân mềm, cái của anh cứng rắn, nhất định em sẽ thích.”
Anh vừa dứt lời, thì tay của Hạ Miên đã bị anh đặt lên giữa chân anh.
Hạ Miên quá quen với kiểu ánh mắt này của anh, chỉ cần cô không vâng theo thì sẽ nhanh chóng bị dạy dỗ rất thảm.
Cô vội vàng vớ lấy chăn quấn kỹ mình lại, nhìn chằm chằm lên nóc nhà: “Em không chạy, anh… ngoan ngoãn ngủ đi.” Như sợ anh làm loạn, còn cố ý tăng thêm câu: “Thím Ngô đang ở kế bên.”
Bạc Cận Yến đè người lên, chính xác ngậm lấy môi cô: “Như vậy em cũng sẽ không kêu ra tiếng rồi.”
Hạ Miên bị anh dịu dàng mút vào, tay của anh cũng không sợ không vội mơn trớn qua lại trên người cô. Hạ Miên chẳng thể đề phòng bị ngón tay của anh vuốt ve đến đỉnh ngực se lại.
Đầu lưỡi Bạc Cận Yến liếm lấy đỉnh hồng cách một lớp áo sơ mi mỏng, lòng bàn tay thỏa sức xoa nắn núi đôi mềm mại của cô.
Hạ Miên vừa vội vừa tức, trên mặt nóng bừng cả lên.
Anh thối lui một chút, ngón tay vẫn còn trêu chọc như có như không ở nơi nhạy cảm se cứng kia, ánh mắt đã chậm rãi rơi vào mặt cô: “Giơ chân lên.”
Hạ Miên cắn chặt môi nhìn nhau với anh. Bạc Cận Yến cau chân mày: “Hay là muốn nằm sấp?”
Hạ Miên còn chưa trả lời thì phòng kế bên đã vang lên tiếng thím Ngô: “Cận Yến, bọn con mau đến đây xem Diệc Nam đang bị sao này?”
Hạ Miên vội vàng mặc quần áo tử tế cùng với Bạc Cận Yến chạy đến phòng kế bên. Thím Ngô đang ôm Diệc Nam lo lắng đi tới đi lui, thấy hai người xuất hiện vội bước lên đón: “Sao bỗng nổi nhiều mẩn đỏ như vậy?”
Bạc Cận Yến vội vàng nhìn xem, rồi ra quyết định trước tiên: “Lập tức đi bệnh viện.”
Ở nông thôn điều kiện chữa bệnh cũng không tốt, chỉ có một trạm y tế nhỏ, hơn nữa còn không có bác sĩ chuyên khoa.
Bạc Cận Yến lái xe đến cửa trạm y tế, Hạ Miên và thím Ngô che kín Diệc Nam sợ bị ra gió.
Toàn thân Diệc Nam cũng nổi chi chít mẩn đỏ, chuyện này trước kia chưa từng xảy ra. Hạ Miên nhanh chóng rối loạn, hoàn toàn không hề chú ý.
Có sự hỗ trợ của Mạc Bắc nên thuận lợi hơn nhiều, con trai được sắp xếp truyền dịch quan sát một đêm. Khuôn mặt vốn trắng nõn của Diệc Nam cũng hiện chấm đỏ, thỉnh thoảng cậu bé đã ngủ say cũng đưa tay lên gãi theo bản năng. Trong lòng Hạ Miên càng thêm tự trách.
Dù cho là làm con gái hay làm mẹ thì cô cũng không đủ tư cách.
Thím Ngô ngồi trên giường trống ở một bên, Bạc Cận Yến và Hạ Miên ngồi song song trên ghế bên cạnh nhìn dáng điệu con trai ngủ không say, hai người đều có tâm tư.
Bạc Cận Yến đưa tay ôm Hạ Miên, đặt đầu cô lên bả vai: “Bây giờ bắt đầu cố gắng cũng không muộn, chúng ta sẽ được chấp nhận.”
Khi Bạc Cận Yến nói lời này thì trong lòng đã mang theo lòng tin vô cùng kiên định. Trước sau anh đều cảm thấy chuyện con trai chấp nhận họ cũng chỉ là vấn đề thời gian. Nhưng khi anh nhìn thấy Mạc Bắc nửa đêm vội vã chạy đến thì tâm tình càng thêm rắc rối phức tạp.
Mạc Bắc vào phòng chạy thẳng đến bên giường Diệc Nam, cúi đầu nhìn Diệc Nam một hồi mới quay đầu liếc nhìn Hạ Miên, trong giọng nói mang theo rõ rệt sự mỏi mệt thả lỏng: “Không có chuyện gì rồi, sắp lặn rồi.”
Hạ Miên đắng lòng nhìn chăm chú vào Mạc Bắc, anh mặc áo khoác mỏng, bên trong là bộ quần áo ở nhà màu xám, xem ra đúng là vội vã chạy đến nên ngay cả quần áo cũng không kịp thay.
“Anh….” Hạ Miên cảm giác giờ phút này mình nói gì cũng thừa thải. Mạc Bắc càng như vậy cô càng không có mặt mũi nhận lại con.
Mạc Bắc nhíu nhíu mày, có chút mông lung với vẻ muốn nói rồi lại thôi của cô, một lát sau mới tỉnh ngộ, trên mặt hơi lúng túng: “Chỉ là anh lo lắng cho con quá nên hừng sáng anh đã chạy đế