Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơi Ấm

Hơi Ấm

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341810

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1810 lượt.

ra khỏi mình. HIện tại muốn đòi con chấp nhận thì làm gì có chuyện đơn giản vậy.”
Bạc Cận Yến nhìn Hạ Miên vẫn thất thần dựa vào lưng ghế liền lên tiếng trấn an: “Cho con một chút thời gian.”
Hạ Miên nhức đầu đưa ngón tay xước vào tóc, vò vò mái tóc dài, giọng nói mất mát: “Em quá ích kỷ, vừa muốn giữ con lại vừa không cho con nổi tình thương của mẹ. Con hận em là phải.”
Bạc Cận Yến dừng xe tấp vào bên đường, cúi người ôm cô vào lòng, ngón tay dịu dàng vuốt ve sợi tóc cô làm rối: “Là anh không tốt, không thể bảo vệ cho em và con.”
Đáy mắt Hạ Miên mang theo đau đớn luống cuống nhìn anh.
Bạc Cận Yến đưa tay nâng chiếc cằm thon của cô, cúi đầu hôn lên khóe môi cô: “Chúng ta kết hôn đi, em không có gia đình, anh cũng không có, chúng ta cũng chỉ còn có nhau.”
Hạ Miên kinh ngạc nhìn đôi môi xinh đẹp của anh thốt ra từng câu khiến người ta tim đập thình thịch, trong đầu hoàn toàn trống rỗng.
Cô bỗng nhớ đến trước khi đi thím Ngô nói với mình, so ra thím Ngô đối với Bạc Cận Yến còn giống mẹ ruột hơn, cả đời bà không có con cái, gần như tất cả tình thương của người mẹ đều giành cho Bạc Cận Yến.
Bà nói với Hạ Miên: “Tính cách của Cận Yến khiến nó chịu rất nhiều khổ sở không ai có thể nhìn ra, con chỉ thấy nó đang ép con, cũng không biết được nó cũng dồn bản thân mình vào góc tường. Trong lòng nó bất an, lo sợ, tuy nhiên cũng sẽ không nói ra. Người như vậy thật ra rất đáng thương.”
Hạ Miên biết Bạc Cận Yến từ nhỏ đã tâm tư kín đáo, anh không thích bộc lộ hết với ai, lại càng không biết biểu đạt tình cảm của mình. Có đôi khi làm việc rất cực đoan, thoạt nhìn tối tăm đáng sợ, nhưng anh chỉ là không thích nói hết tình cảm của mình với người mình yêu, người mình quan tâm.”
Hạ Miên ngước đôi mắt ẩm ướt nhìn anh, gương mặt tuấn tú trắng trẻo của anh nghiêm túc lạnh lùng, nhưng tay cầm tay lái đã nắm chặt trắng bệt khớp xương.
Hạ Miên nhìn thấy được sự bất an và sợ hãi núp dưới vẻ bề ngoài của anh, phần yếu ớt của người đàn ông này luôn núp sâu trong người không dễ dàng gì biểu lộ. Nhưng mà anh cũng đã trải qua nhiều thương tổn như thế, có thể một ngày nào đó bỗng bộc phát trong nháy mắt không thể ngăn chặn được hay không?
Hạ Miên nhìn đáy mắt anh thấp thỏm, đau lòng đưa tay nắm lấy ngón tay anh, từ từ, từ từ ngẩng đầu: “Được, kết hôn đi.”






Bạc Cận Yến sửng sốt, dường như không ngờ rằng Hạ Miên dễ dàng đồng ý như vậy, hồi lâu cũng chưa tỉnh lại.
Hạ Miên nhìn anh cố gắng che giấu khẩn trương thì khe khẽ thở dài, vuốt ve mu bàn tay lạnh lẽo của anh: “Chúng ta đã thiếu Diệc Nam quá nhiều, nhận nó rồi lẽ nào còn muốn nó tiếp tục cuộc sống không có cha hoặc mẹ sao?”
Bạc Cận Yến khẽ chau mày lại, yên lặng.
Hạ Miên không biết anh đang nghĩ gì cho nên nói tiếp: “Em và anh cũng biết rõ không có tình thương của cha, tình thương của mẹ thật đáng buồn biết bao, em không muốn Diệc Nam lại đi vào vết xe đổ đó nữa.”
Đôi mắt đen láy của Bạc Cận Yến mang theo cảm xúc phức tạp, anh lẳng lặng nhìn Hạ Miên, bỗng hỏi: “… Bởi vì con nên em mới muốn kết hôn sao?”
Cho nên lúc này cô chấp nhận kết hôn, hai người cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trong mắt Bạc Cận Yến tràn ngập xúc động, cánh tay ôm chặt lấy cô, chăm chú nhìn vào mắt cô: “Cám ơn em.”
Khóe môi Hạ Miên khẽ nhoẻn cười, hóa ra một khi nói ra khỏi miệng thì tâm tình cả người cũng không còn như cũ, không còn đè nén khó chịu, không còn mỗi ngày đều như có một tảng đá to đè lên ngực nữa.
Bạc Tự Thừa biết bọn họ muốn kết hôn thì trên mặt cũng hiện lên nụ cười hiếm thấy. Gần đây ông bị chuyện việc làm và Vệ Cần quấy rối đến mỏi mệt không chịu nổi. Nghe thấy hai đứa con muốn kết hôn cuối cùng khiến tâm trạng tối tăm của ông khá hơn một chút.
“Nếu có gì cần giúp đỡ nhất định phải nói với ba.”
Bạc Tự Thừa nói với Bạc Cận Yến, sau đó lầy một tấm thẻ trong ví đẩy ra trước bàn, “Nhiều năm nay Hạ Miên chịu đựng không ít khổ sở, ba muốn bù đắp cho nó… Nhưng mà nghĩ đến nó hoàn toàn khinh thường. Con, con giúp ba chăm sóc cho nó thật tốt nhé.”
Bạc Cận Yến đẩy thẻ trả về, yên lặng nhìn Bạc Tự Thừa: “Ba yên tâm, đây cũng là con thiếu cô ấy.”
Trên mặt Bạc Tự Thừa có vẻ xấu hổ, cuối cùng cũng thở dài nặng trĩu, bưng tách trà trước mặt nhấp một miếng, lại ngẩng đầu nhìn Bạc Cận Yến: “Các con có thể ở bên nhau ba cũng yên tâm. Nếu như ngay cả hạnh phúc cuối cùng này cũng bị oan nghiệt đời trước của bọn ba làm hỏng, ba thật sự….”
Cuối cùng Bạc Tự Thừa không nói gì thêm nữa, nhưng nghĩ đến câu nói sau cùng, sợ là cả đời này cũng ân hận hối tiếc.
Bọn họ hàn huyên mấy câu, Bạc Tự Thừa rất có hứng thú với Diệc Nam, người có tuổi tâm trạng cũng không giống trước. Mấy năm trước ông đã thích trẻ con, bây giờ có cháu thì càng thêm vui mừng.
Bạc Cận Yến nói chuyện bình thường, nhưng lúc nói đến Diệc Nam thì nụ cười không thể che giấu trên mặt: “Rất đáng yêu, có điều là bây giờ nó vần còn hơi kháng cự bọn con.”
Bạc Tự Thừa gật đầu: “Từ từ sẽ được, cháu nó còn nhỏ, luôn còn hi v


Duck hunt