XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơi Ấm

Hơi Ấm

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341784

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1784 lượt.

t nhiên con nhớ đến chút việc, con đi ra ngoài một chút.”
Mẹ Trình hoài nghi gật đầu.
Hạ Miên giao Diệc Nam cho mẹ Trình rồi đi khỏi, trước khi vào thang máy cô lấy điện thoại ra tính gọi cho Quan Trì, nhưng phút chốc trong đầu hiện lên một ý nghĩ lạ lùng.
Cô run run từ từ buông tay xuống, nhớ đến dấu vết nơi cổ mình, nhớ đến lời nói chế nhạo Bạc Cận Yến của Thiệu Khâm lần trước… Anh ta đã nói Bạc Cận Yến rất để ý đến việc Mạc Bắc chăm sóc cô…
Anh còn nằm mơ, hơn nữa cũng không dám nói nội dung giấc mơ với mình.
Cô khó tin, vội nắm chặt ngón tay, không thể tin được mình lại nghĩ như vậy.






Vùng ngoại ô trống trải, hoàng hôn khiến bóng cây thoạt nhìn nghiêng ngả, Hạ Miên khoanh cánh tay đi về phía trước, đột ngột xuất hiện một người đàn ông mặc áo đen. Ánh mắt anh ta giấu sau mắt kính, Hạ Miên không nhìn rõ lắm, chỉ thấy khóe môi anh ta hơi nhúc nhích, giọng nói cứng nhắc như máy móc: “Cô Hạ? Bên này, mời.”
Lòng bàn tay của Hạ Miên cũng đổ mồ hôi lạnh, nhấc chân đuổi theo bước chân của người đàn ông.
Đi qua một con đường nhỏ trong rừng rất dài mới nhìn thấy một cái đình mang phong cách rất cổ xưa. Xa xa Hạ Miên đã nhìn thấy gương mặt lạnh lùng xa cách của Mạc Bắc, anh cũng không bị đãi ngộ bất công gì, mà là ngồi sừng sững trong đình.
Ngồi đối diện anh là một người đàn ông vai rộng lưng dài thoạt nhìn to lớn rắn chắc, bộ đồ tây tối màu ôm lấy cơ thể.
Hạ Miên bước nhanh đến, Mạc Bắc nghe thấy tiếng bước chân ngẩng đầu lên, lúc thấy cô đôi mắt đen khẽ lóe lên, bỗng dưng giận dữ trừng mắt với người đàn ông trước mặt: “Anh tìm cô ấy đến làm gì?”
Người đàn ông nhíu nhíu chân mày như có điều suy nghĩ, nghiêng đầu cười nói: “Muốn chứng thực một số chuyện.”
Tròng mắt Hạ Miên nhanh chóng co rút, trong lòng bất an bắt đầu khẩn trương khó hiểu, Bạc Cận Yến không đến nỗi nhàm chán vậy chứ, lúc này còn chứng minh xem cuối cùng mình quan tâm anh ấy bao nhiêu sao?
Mạc Bắc đứng dậy ngăn trước người Hạ Miên, ánh mắt rét buốt nhìn lên người đàn ông trước mặt: “Tôi không biết cuối cùng anh có mục đích gì, nhưng tôi và Hạ Miên không có bất cứ quan hệ quá đáng gì cả. Bây giờ cô ấy đã kết hôn, tôi chỉ lấy thân phận bạn bè ở bên cạnh cô ấy, cũng không ảnh hưởng đến bất cứ ai.”
Hạ Miên kinh ngạc nhìn Mạc Bắc, câu trả lời của Mạc Bắc hiển nhiên là anh cũng cảm thấy người đàn ông này quen biết Bạc Cận Yến. Trong lòng cô càng thêm khó chịu, nhưng trước sau vẫn không tin được chuyện này sẽ liên quan đến Bạc Cận Yến.
Người đàn ông nghe vậy, vẻ mặt không hề gợn sóng chút nào, lười nhác ngồi trên ghế đá vắt chéo hai chân: “Cho nên trong lòng cậu còn thích cô Hạ? Không cảm thấy bất công cho người vợ sau này của mình à?”
Hạ Miên nhíu mày, trước sau vẫn cảm thấy lời nói của người đàn ông này hơi kỳ lạ.
Mạc Bắc im lặng trong giây lát, ánh mắt hơi phức tạp: “Tôi thích ai không cần phải khai báo cho bất cứ kẻ nào, nhưng tôi có nguyên tắc của mình, biết chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm.”
Người đàn ông trầm ngâm nhìn Mạc Bắc, Hạ Miên lại phát hiện trong mắt anh ta mang theo vài phần tán thành.
“Vậy nếu như tương lai cô Hạ hối hận…” Người đàn ông kẹp lấy một điếu thuốc lá nói có thâm ý khác, nhìn anh qua ngọn lửa xanh thẳm, “Cậu sẽ không hề lựa chọn tiếp nhận cô ấy sao?”
Mày rậm của Mạc Bắc cau chặt, quả đấm bên người cũng càng siết càng nặng.
Nhưng Hạ Miên nói ra đầu tiên, giọng nói sắc bén: “Chúng tôi không quá đáng như anh nghĩ vậy.”
Người đàn ông nheo lại đôi mắt hẹp dài, đôi mắt dữ tợn nhìn thẳng về phía Hạ Miên, anh ta đi đến vài bước, bỗng móc một khẩu súng từ người vệ sĩ bên cạnh, tốc độ nhanh đến mức hai người hoàn toàn chưa hồi phục lại tinh thần.
Hạ Miên và Mạc Bắc đều chấn động.
Anh ta mở chốt bảo hiểm, họng súng chĩa vào huyệt thái dương của Hạ Miên: “Tôi ghét nhất bị phụ nữ phản bác.”
Hạ Miên cắn răng liếc anh ta, cười khẩy nói: “Anh nói sai rồi mà còn không cho người ta phản bác là đạo lý gì chứ.”
Giọng điệu tăm tối lạnh lùng của người đàn ông này bay vào trong tai cô: “Tôi nói chính là đạo lý.”
Bước chân Mạc Bắc khó khăn lắm mới nhúc nhích, người đàn ông lại mỉm cười mở miệng: “Không muốn cô Hạ một xác hai mạng thì tốt nhất thành thật một chút.”
Cả người Mạc Bắc tức giận đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt đen nhánh dấy lên ngọn lửa hừng hực: “Anh cũng biết cô ấy mang thai rồi, có gì thì cứ chĩa vào tôi.”
Nụ cười của người đàn ông càng sâu, quả thật thay đổi họng súng chĩa vào đầu Mạc Bắc.
Họng súng lạnh lẽo đặt ngay mi tâm, hai người đàn ông liếc nhìn đối phương, Mạc Bắc có trấn định nữa cũng có phản ứng bình thường của một con người, thái dương cũng khẽ chảy mồ hôi ướt nhẹp.
Người đàn ông bỗng cười khẽ một tiếng, ném súng trong tay cho thuộc hạ bên cạnh.
Nỗi khiếp sợ của Mạc Bắc và Hạ Miên vẫn còn chưa lui, dường như người đàn ông có lời gì muốn nói với Mạc Bắc thì không khí giằng co lại bị một tiếng nói đánh vỡ: “Hạ Miên!”
Hạ Miên quay đầu lại, nhìn t